Vùng Ðất Một Thói Quen

Nơi chia xẻ với nhau những tâm sự, cảm xúc...trong cuộc sống hằng ngày

Moderators: littlehoney999, Ngươi vien xu, A Mít

Vùng Ðất Một Thói Quen

Postby Thuvang » 09 Jun 2019

Image
(Hình trên mạng)



Vùng đất một thói quen

Lúc sau này, hễ chiều, là phía sau nhà lại rộn lên những tiếng chim kêu, ríu ra ríu rít, phải nói là náo động cả một góc trời. Tai nghe, mắt thì ngó lên mấy lùm cây, dẫu là không thấy chúng, nhưng nghe rồi tưởng tượng như là có cả gia đình chim đang họp mặt đông đủ, sau một ngày làm việc mệt nhọc. Mà đặc biệt, có một tiếng hót với âm thanh nhỏ nhẹ, dây dưa hơn so với các tiếng khác "... te te...eee... te teeee , cho phép tôi mường tượng như là giọng của một người phụ nữ, đang trò chuyện cùng chú chim khác phái nào đó, bên cạnh những tiếng kêu non nớt sánh như là những đứa trẻ thơ. Ôi, đầm ấm vô cùng cảnh tượng ấy.

Ngồi mà nghe, ngồi mà ngó về xa xăm, để đưa lòng xuôi về cái cảnh nhà quê của hồi xửa hồi xưa. Không có gì đáng gọi là "hoành tráng", không có gì để khoe khoang là văn minh, mà chỉ là muốn nếm lại cái hương vị ngọt ngào, êm đềm và thanh bình trong cuộc sống ngày xưa mà mình đã có.

Gần gũi quá, cái chái bếp có đụn củi được xếp ngay ngắn bên cạnh, cái gạc-măng- rê có cái sóng đủa tre, máng kế bên tủ. Quay qua, là cái cái bàn với cái lồng bàn, chung quanh là mấy cái ghế đẩu, ngồi xuống bàn mà nhìn vào bốn cái chun nước dưới bốn chân tủ, để ngăn kiến không thể bò vào, ngần ấy nhớ thôi là ngập tràn cảm xúc...

Vẫn là buổi chiều với ánh tà dương, nhưng thường làm cho lòng dạ mình liêu xiêu, dao động, đủ thấy cuộc đời thanh xuân đang dần dần lui mất.

Không phải là người sống vì quá khứ, nhưng tôi tự biết trái tim mình bừng sống dậy lần nữa, ngay cả đôi khi nhỏ vài giọt lệ, mỉm nụ cười tươi trong lúc tìm về đường xưa lối cũ ấy.

Tự thuở chào đời, hạnh phúc được làm người đã mở đầu bằng tiếng khóc tu-oa, thì với sự đi tìm quá khứ, theo thói quen này, trái tim héo mòn sẽ có dịp rung động trở lại, không bằng một áp lực từ đâu cả, nó đơn giản được hiểu như là đang tìm lại được lẽ sống lần nữa, thế thôi.

Nhìn đứa trẻ vô tư nô đùa, đố ai không thèm thuồng nhớ về khoảnh khắc riêng của chính mình.
Khi ở độ tuổi chín, mười tuổi, tôi vẫn là một bé gái không hơn, không kém, chỉ biết học và chơi.

Học thì không giỏi mà cố gắng học. Học với cố gắng để mai sau thành một "ai đó". Thành một cô giáo, thành một cô dược sĩ, thành một cô thư ký giỏi... và cuối cùng, bây giờ tôi vẫn là tôi trong tận cùng của tâm hồn.

Con người sống, thì có yêu thương, mỗi người mỗi cách khác nhau, nhưng tôi chắc một điều là trong cuộc sống, đôi lúc chúng ta có những điều đáng được nói, đáng được làm mà cứ chần chừ chưa nói, chưa làm. Ngược lại, cónhững điều không cần hay không chính đáng được nói, lại đi nói hay làm ra chuyện.

Thế nên, lúc trở vào quá khứ thì mới biết, mới tự học hỏi, hiểu ra chuyện phải sống một cuộc đời như thế nào.

Không bao giờ là muộn để làm, để nói bất cứ gì, nếu mình thấy cần phải nói, phải làm.

(còn tiếp)
Thuvang
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $4,454
Posts: 394
Joined: 14 Jun 2017
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng Thuvang từ: Que Huong, Ngươi vien xu

Re: Vùng Ðất Một Thói Quen

Postby Ngươi vien xu » 29 Jun 2019

Cảm ơn bạn Thu Vàng vẫn còn đam mê với viết lách, cứ thế nhé, ở đây là MỘT MÌNH MỘT CÕI, THA HỒ MÚA MÀ KHÔNG BỊ AI XĂM SOI.
Mình có những bài viết "vô tư" trên FB , thế mà vẫn có kẻ nhảy vào hạch hoẹ đó ban.
Chúc bạn vui và tiếp tục với đam mê của mình :tt: :hoa: :hoa:
Thân mến
......
Em cứ đến cứ đi và cứ khóc
Ta đã đi rồi ta lại sẽ về

User avatar
Ngươi vien xu
Nhựa Mít
Nhựa Mít
 
Tiền: $58,378
Posts: 1490
Joined: 28 Feb 2006
Location: USA
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng Ngươi vien xu từ: Thuvang

Re: Vùng Ðất Một Thói Quen

Postby Thuvang » 02 Jul 2019

Một cõi, một mình thì đâu vui nhiều đâu. Nhưng cứ viết, theo cách giải trí mà mình thích đó mà.

Tình trạng bị hạch họe như anh nói ở trên, TV thấy không những do chính bài mình viết mà ngay cả những bài mình đọc, thấy có sự đồng cảm, mang về với đề tựa "SƯU TẦM" còn bị hạch hỏi nữa là đàng khác. Thôi thì, mỗi người mỗi tâm tình, cầu xin hiểu nhau không trước thì sau.

Hèn chi, NVX ở FB nên bỏ đây vắng vẻ. Nói gì nói, cũng rất mong những cựu tác giả của HM quay về, để con chữ sẽ ấm áp hơn.

Cảm ơn anh thật nhiều, coi vậy chớ những dòng chữ ngắn ngủi trên, góp phần rất lớn cho cái hứng thú viết cái gì đó trong nay mai.
Thân mến chúc anh và gia đình luôn vui và hạnh phúc!
Thuvang
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $4,454
Posts: 394
Joined: 14 Jun 2017
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng Thuvang từ: Ngươi vien xu

Re: Vùng Ðất Một Thói Quen

Postby Thuvang » 10 Jul 2019

Image


Đừng bao giờ đi quá xa quá khứ của mình, hãy để nó hoài hiện hữu, đặt nó vào khoảng lặng, hay nói một cách rộng lượng là hãy cho nó một chỗ tạm trú trong trái tim. Nó thuộc về ta, bất cứ ai đều có cảm xúc, thì rồi ai cũng có quá khứ thôi. Nếu có ngày trở về bên cạnh nó, đầm ấm vẫn còn nguyên.

Thói quen phải có ly cà phê buổi sáng là cần thiết đối với tôi. Ly cà phê cần phải có này, để mở đầu cho một ngày tươi tắn hơn, nhanh nhẹn hơn. Xét cho cùng, thì điều đó có thể không là gì đáng coi trọng, có thể không có nó, nhưng tôi lại thấy thiếu thiếu, có gì không trọn vẹn, nên cứ cần có nó, là hơn.

Cũng tương tự như trên, tôi giữ thói quen nhớ về những kỷ niệm, hay còn gọi là quá khứ, là những ngày tháng đã qua, thông thường tôi chọn lọc những ký ức vui nhiều hơn, tất nhiên, nhớ cũng đôi khi về trong ít nhiều tiếc nuối. Đơn giản, tôi nghĩ nhớ là một cảm xúc cần thiết trong tâm hồn, nhớ cánh đồng ruộng lúa, nhớ mái nhà, hàng rào, đám cỏ, nhớ ngay cà con chuồn chuồn, đom đóm...

Biết bao kỷ niệm tưởng rằng theo thời gian dài sẽ bất động, sẽ bị chôn vùi vào một nơi mịt mờ nào đó, nhưng tâm hồn con người là một kho chứa vô hạn, tất cả đều tồn tại, bên cạnh chủ nhân.

Từ những bài hát chép tay, đến những bài thơ từ tiểu học, có người vẫn còn nhớ như in.

Những gì đã qua, coi như những xác lá vàng, rơi từ mùa này rồi sang mùa sau, nhiều hơn, nhiều hơn... Từng chiếc lá rơi đó, chắc chắn sẽ không còn nguyên vẹn, những lỗ hổng xuyên thủng, những vết trầy trên phiến lá, những gãy gục bìa mép, rách toang... nhưng người ta vẫn biết, vẫn nhận ra, đây là chiếc lá.

Một thói quen nhớ về chuyện đã qua, tuy không là hay ho, không nói là bị chê trách, nhưng tôi vẫn quen cách nhìn hiện tại, pha lẫn thông chuyện ngày qua.

Con người theo tôi, hướng về mình, nhìn về bản ngã, mới có thể hiểu sự việc xảy ra là vì đâu. Đứt tay là do mình không cẩn thận, chớ nào phải là tại dao bén, sự ngã lăn từ cao cũng do mình không chú ý trong lúc đi, chớ nào tại bậc thang...

Sự tức giận vì thất bại, đổ vỡ, thường hay sanh ra bất mãn, sự nảy sinh ý tưởng đó, là do ta, do ta cứ nghĩ về bên ngoài mình, nghĩ rằng ai đó đang nhìn vào mình, phê phán mình, ta cần phải làm cái này, cần tạo ra điều kia, càng ngày nếu không tự kềm chế, ta lại muốn nhiều hơn.

Hiểu mình rồi sẽ hiểu người dễ dàng hơn, tình thương tha nhân cũng phát sinh từ ấy. Tự mình tạo cảm giác dễ chịu từ bên trong mình, sẽ giúp mình không đòi hỏi bên ngoài nhiều.
Biết cơn sóng trong lòng dạ và tìm cách lắng đọng khi trở về quá khứ, nhìn thẳng vào nó, mới tự tạo sức mạnh để điều chỉnh kịp thân tâm mình.
Hơi thở này nuôi thân ta, hãy dùng nó, xử dụng nó để mà nuôi ta.

Vầng trăng khuyết đêm qua, mang chút ánh sáng le lói sau lùm cây, tôi chợt thèm nghe quá đi thôi... thèm nghe tiếng ru à ơi hòa theo tiếng võng đưa kẽo kẹt.

(còn tiếp)
Thuvang
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $4,454
Posts: 394
Joined: 14 Jun 2017
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng Thuvang từ: Que Huong, Ngươi vien xu

Re: Vùng Ðất Một Thói Quen

Postby Ngươi vien xu » 14 Jul 2019

Biết bao kỷ niệm tưởng rằng theo thời gian dài sẽ bất động, sẽ bị chôn vùi vào một nơi mịt mờ nào đó, nhưng tâm hồn con người là một kho chứa vô hạn, tất cả đều tồn tại, bên cạnh chủ nhân.

Từ những bài hát chép tay, đến những bài thơ từ tiểu học, có người vẫn còn nhớ như in. ---------------

Hay lắm và rất đúng với nhiều người trong đó có NVX.. :tt:
......
Em cứ đến cứ đi và cứ khóc
Ta đã đi rồi ta lại sẽ về

User avatar
Ngươi vien xu
Nhựa Mít
Nhựa Mít
 
Tiền: $58,378
Posts: 1490
Joined: 28 Feb 2006
Location: USA
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng Ngươi vien xu từ: Thuvang


Return to Tuỳ Bút và Văn sáng tác



Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 4 guests