Một Mình - Ban Ðêm

Nơi chia xẻ với nhau những tâm sự, cảm xúc...trong cuộc sống hằng ngày

Moderators: littlehoney999, Ngươi vien xu, A Mít

Một Mình - Ban Ðêm

Postby Thuvang » 21 Sep 2018

Image


Một mình - Ban đêm.


Đêm một mình.
Ta có thế giới riêng, chân thành, mộc mạc...

Khuôn mặt với lớp da thật, dăm ba nếp nhăn nơi chuôi mắt, vài chỗ lốm đốm, không hoàn mỹ, quần áo tầm thường không gò bó.

Ngồi yên với đêm, muốn cười thì cười, chắc chắn đó không là nụ cười xã giao, một nụ cười đôi khi pha lẫn chút dối lòng.

Với đêm một mình, không phải cẩn thận, nhường lời, nhường chỗ, cứ ngồi đó, nghĩ gì cũng được, tùy theo tâm trạng của mình.

Không có bài thơ bản nhạc nào, vỡ kịch, hay tuồng tích nào làm cho mình ngồi khóc, chỉ trừ khi, mình nhận thấy mình trong đó. Đêm cũng là một tác phẫm, viết rất khóe, mà người ngồi kề bên, rất dễ dàng bắt gặp mình... giữa một màn đen mỏng mảnh, bóng chập chờn, làm long lanh lòng dạ.

Đêm đã âm thầm choàng lên vai người từ lâu lắm. Một vòng tay, không cần lên tiếng gọi mời, một vòng tay được bắt gặp với khuôn mặt thật thà, ngẫu nhiên, giúp cho ai đó trong đêm sẽ không cảm thấy cô đơn, không cảm thấy lẻ loi và đơn điệu.

(còn tiếp)
Thuvang
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $3,240
Posts: 298
Joined: 14 Jun 2017
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng Thuvang từ: Que Huong, Tố Cầm

Re: Một Mình - Ban Ðêm

Postby Thuvang » 28 Sep 2018

Cái bình yên của đêm đã làm tâm tình con người mềm mỏng một cách lạ thường. Tôi cảm nhận là như vây.

Con người sống trên đời, dù tài tình cách mấy, thì cái thương, cái ghét cũng chi phối ít nhiều, có khi chi phối cả ngày. May mắn là, trời đất phân chia ngày và đêm để con người tạm ngưng lại mọi sinh hoạt, rồi có thể ngồi một mình, nằm một mình để có dịp lắng trong, gạn đục, tâm tư tình cảm của mình.
Tạo hóa hay thật, nhật nguyệt phân minh.

Có ban đêm và được một mình mới biết mình nhớ gì, cần gì. Mình mới dịp bày biện cõi lòng mình ra theo bề mặt, để rồi nhìn rõ, ngắm rõ hơn và nhận diện tốt xấu, tròn vuông.

Ngày trôi qua, đêm lại đến. Nhưng không quên, chỉ có ngày mới cho mình những luồng nắng ấm. Cái cần thiết để sinh tồn vẫn là ngày.
Với đêm xin đừng chờ sáng, hãy để đêm sống một cách chầm chậm bên cạnh mình.

Tôi thường tập cho mình thói quen ngồi với đêm để biết mình đã làm gì, nói gì hồi sáng này, hồi chiều này, để cố tránh về sau những lỗi lầm trong giao tiếp, trong công việc mưu cầu sự sống hàng ngày. Chỉ có lúc đó, mình mới nhìn sự việc một cách phân minh, không xem cái tôi là trọng, chỉ có ánh mắt của chính mình nhìn vào mình.

(còn tiếp)
Thuvang
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $3,240
Posts: 298
Joined: 14 Jun 2017
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng Thuvang từ: Que Huong

Re: Một Mình - Ban Ðêm

Postby Thuvang » 06 Oct 2018

Đêm hôm qua, ngủ không ngon. Thức dậy, mở mắt, nhìn cửa sổ, lại ngáp, tung mền, bước xuống gường...v.v, cũng khá là nhiều việc để bắt đầu cho một ngày.

Vì không muốn không gian nhàm chán, nên con người cứ mặc tình suy nghĩ, tính toan. Sân thềm thì vắng lặng. Buổi tối nào cũng vậy. Đêm thì đen mà đôi mắt thì vẫn thấy? Thấy rõ nữa là khác. Cái tạo nên trằn trọc, thao thức, nhức đầu là do chỗ này đây.

Sâu thẳm trong lòng ai, thì cũng có một vài câu chuyện, dẫu xa xưa nhưng vẫn giữ hoài day dứt, trở thành quen thân hơn bằng cách qua từng đêm nhớ lại...

Tự hỏi mà không có câu trả lời, hay không cần trả lời:

Không biết lúc này... ra sao, đang làm gì... một chút đau, một chút nuối tiếc. một chút buồn, một chút trách cho bản thân mình, đưa đến, đưa đến, mặc kệ trăng sao trên bầu trời đã mòn mỏi khi một đêm nữa lại sắp tàn.

Mà nghĩ cho cùng, cũng phải thôi, vì có ân tình với ai đó, thì tự dưng làm sao biến mất được, mọi buồn vui đều nhớ, nhớ mãi, có khi còn tìm cách nhắc hay kể cho người khác nghe... ngày xưa như thế này, thế kia.

Đêm lại là khoảng thời gian tốt nhất để mải mê nhìn, nhìn sâu từng góc cạnh.

Bởi vì điều lẩn quẩn này cứ xảy ra, nên với tôi:
Ban đêm, đừng mỉm cười nếu thấy lòng nhói đau. Muốn khóc, cứ khóc. Đừng dối lòng, khi chung quanh mình chỉ là một bóng đêm thân thiện.

Nhưng, phài luôn nhớ rằng...
Ban đêm, ai cũng cần phải ngủ?

(còn tiếp)
Thuvang
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $3,240
Posts: 298
Joined: 14 Jun 2017
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng Thuvang từ: Que Huong

Re: Một Mình - Ban Ðêm

Postby Thuvang » 14 Oct 2018

Hạ qua, Thu đến. Thời tiết xoay trở từ oi bức sang man mác, pha chút lành lạnh về chiều, đối với những ai thích dạo phố thì chỉ cần khoác lên mình chiếc ấm mỏng, nhẹ là đủ.

Sáng tinh mơ, là lúc sẽ được dịp nhìn ngắm những hạt sương còn long lanh đọng trên phiến lá, chào mừng một ngày mới bắt đầu

Buổi chiều, gió thì không mạnh, nắng thì chợt vừa mới tắt, bầu trời hình như điểm trang riêng cho mình một vẽ đẹp mơ màng, lãng mạng pha lẫn nét dịu hiền. Hòa vào cảnh sắc ấy, là từng đàn, từng đàn chim tung tăng đang cùng nhau bay về tổ, khiến cho người nhìn, khó ai ngăn được cho mình bao cảm xúc dâng tràn. Lặng thầm, chìm đắm trong xa xôi , cao ngất tầng mây kia, tựa hồ nghe như một lời nhắn nhủ "... xa nhau đủ rồi... ta phải về gần nhau thôi..."

Còn về đêm, đêm lúc này về sớm hơn. Màn đen của tối thì cũng giống như những mùa qua. Duy nếu, đối với người sống một mình, thì cảm giác thư thả và những điều thầm kín trong lòng sẽ nằm gọn vô tư hơn, không còn tính cách yếu đuối đẩy đưa vào một nơi chốn mà chủ nhân nó gọi là thổn thức.

Mùa Thu đẹp, ai cũng lên tiếng khen như thế, quả là không sai chút nào.

Ngồi với mùa Thu, trên chiếc ghế đặt sau vườn, tay cầm ly trà nóng mật ong, đôi mắt vòng vèo ngó vào đêm. Hàng cây vẫn đó, chơi vơi mà sừng sững, lá thì từng chiếc cứ đong đưa, dạt theo chiều gió tạo thành một âm thanh xào xạc vô cùng quen thuộc... Ngần ấy thôi, chung quanh tôi, tôi thật sự cảm ơn cuộc đời mình đang có, và tận cùng trong thâm tâm, tôi biết niềm vui của một cuộc đời thật là vô cùng bình dị.
Thuvang
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $3,240
Posts: 298
Joined: 14 Jun 2017
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng Thuvang từ: Que Huong, Tố Cầm


Return to Tuỳ Bút và Văn sáng tác



Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 3 guests