Một Giấc Mơ

Nơi chia xẻ với nhau những tâm sự, cảm xúc...trong cuộc sống hằng ngày

Moderators: littlehoney999, Ngươi vien xu, A Mít

Một Giấc Mơ

Postby Thuvang » 05 Jan 2018

Một Giấc Mơ

Image

Trời hình như cũng biết cuối Đông nên thời gian qua đi một cách chậm chạp, lành lạnh, run run. Cô nở nụ cười bẽn lẽn với chính mình, hơi thở pha chút vu vơ, mơ hồ điều gì của trống vắng, chia xa. Bàn tay gầy trong lòng dạ động đậy, chuẩn bị sắp sửa nhặt nhạnh những mảnh vỡ tâm tình rơi rớt trên bước đường đời mà nhìn ngắm, mà cảm nhận yêu thương, lâu ngày coi như là thói quen của cô lúc vào đêm thanh tinh.

Ngày tháng nối nhau, buồn vui nối nhau. Hạnh phúc, đau khổ nối nhau, được mất nối nhau, thực tế và mộng mơ thi nhau mà hiện diện trong cuộc đời kế tiếp trước sau.

Những lúc sau này bận bịu hơn vì những người thân yêu khiến sức khỏe bản thân cô có phần sa sút nên đôi mắt bây giờ phải luôn luôn đeo kính khi đọc chữ, bàn tay không còn thích nghi với những vật nặng nề, lòng dạ thì cứ phẳng lì với mọi nghịch cảnh, bon chen va chạm, không hề muốn than vản với ai.

Đời người ai cũng phải biết đau dù một lần hay trăm lần cũng là luật định, để rạng sáng ngày hôm sau sẽ là ngày không ai biết trước, cũng có thể sẽ là ngày hạnh phúc đang đợi chờ...

Giữa chằng chịt nghĩ suy, đôi mi sụp xuống, cô từ từ thiếp đi...


Ngày hò hẹn với anh là một ngày không nắng rát, trời man mác mây xanh, nhưng gió bỗng nhiên thổi dạt cây lá chung quanh và bật tung những sợi tóc trên đầu của cả hai. Sợi đen, sợi trắng cô nhìn thấy trên mái tóc anh và chắc có lẽ anh cũng nhìn thấy như vậy trên tóc của cô, mặc dầu cô đã nhanh nhẹn đưa tay giữ lại một phần tóc bay tung.

Quen nhau, rồi hiểu nhau, gặp nhau trò chuyện có khi bên cạnh là tô phở, tô bún riêu, dĩa com tấm... và ly cà phê, ly nước trái cây xay...

Đây là lần đầu anh và cô có ý định đi đến điểm hẹn khác hơn là một tiệm quán.
Một khung cảnh với sông nước cây cỏ thiên nhiên làm dịu đi nỗi ưu tư luân lưu qua cuộc sống mưu sinh hàng ngày của cả hai. Sau một giờ lang thang nhìn ngắm, họ dừng chân trong một quán nước phục vụ cho khách trong khuôn viên đi dạo.
Vừa đặt ly cà phê đen đá xuống mặt bàn, vừa nghe loáng thoáng bài nhạc Tình Vọng anh buộc miệng ca theo:

"Tình yêu là những huyền thoại.. rồi có lúc đôi khi ngồi nhớ lại...từ khi em đến tình cờ ...ta bỗng thấy yêu em thật bất ngờ... Ðời qua như gió đổi mùa...Ta mới biết khát khao từng hơi thở...Từng trong nhung nhớ đợi chờ...Như chiếc lá xác xơ cành rũ khô..."

Sau khi dứt bản nhạc anh đưa tay nhấc chiếc bông hồng cắm trong một lọ nhỏ đặt giữa bàn và trao cho cô.

Gương mặt buồn theo điêu nhạc bỗng có vẽ hài lòng với hiện tại, cô tươi tắn nhìn anh và lên giọng:

- Em và anh đâu phài tình nhân đâu, sao anh tặng em đóa hồng này chớ?

Anh vẫn cứ chìa cánh hoa về hướng cô và nói với âm điệu lạc lỏng:

- Coi như du mộng em là bạn gái cùa anh đi, có được không?

- Em sẽ không muốn anh là bạn trai của em đâu!

- Vậy từ đó tới giờ, em xem anh là gì của em hả?

Cô cười nhí nhảnh, kề gần bên phía tai trái của anh và nói rất nhanh:

- Anh là...Người Hầu Cận trung thành của em!

- Trời ơi, em thiệt là quá quắt... anh nói lớn rồi cười to, khiến vài người bên cạnh nhìn sang bàn cùa cô.

- Nếu anh là người hầu cận của em thì tối nay anh sẽ ru em ngủ mới làm tròn bổn phận à nhen.

Nghe xong câu nói ấy cô chợt biết mắc cỡ và đánh tay vào vai anh, vừa nói vừa cười:

- Nói cho sướng mồn đi nhé ông hầu cận.

Rồi cô và anh ấy lại nhìn nhau cười... im lặng.

Bất động chợt về đưa hai người vào một khoảng cách nào đó, anh lại phải tìm cách vượt qua nên lên tiếng trước:

- Vài năm nữa anh già đi rồi, anh sẽ nhờ em tưởng niệm anh nhen (Tưởng niệm là nhạc phẩm đang được ca sĩ Tuấn Ngọc hát lúc bấy giờ)

Cô với đôi mắt buồn tự muôn thuở trả lời anh:

- Không! Em muốn anh phải là người tưởng niệm em cơ.

- Em cứ ngược ngang như thế bao giờ vậy? Anh phải là người ra đi trước vì tuổi tác đó mà, anh ngưng lại vài giây rồi với chất giọng khàn khàn ấm ấm, thân thương, anh tiếp:

- Anh không đủ can đảm cứ sống như thế, nhìn em ôm mãi nỗi buồn, chúng ta lại chỉ loanh quanh với ly nước, với dăm câu han hỏi bâng quơ, với nụ cười tiếng nói gần gũi mà chẳng thể hòa chung thành một.

Hớp ngụm nước trà đã lạnh, anh đằng hắng rồi nói tiếp:

- Còn em, tại sao lại muốn giành chuyến đi trước anh? Tại sao, nói cho anh nghe rồi mình tranh nhau phần hơn thua được mất, như thế mới gọi là công bằng.

Cô bắt đầu nghiêm trang từ từ, nhỏ nhẹ:

- Em muốn là người ra đi trước anh vì em muốn mọi giây phút của cuộc sống này em sẽ luôn luôn có anh bên cạnh, có tiếng cười, giọng nói, có sự chăm lo thật tình không trách móc của anh. Anh phải sống để làm một người * nuôi nấng em trong khoảng đời còn lại...

Nghẹn lời, cô kg thể tiếp tục nói hết, mặt cúi xuống, vai run nhè nhẹ.

Anh biết cô ta lại khóc nên nắm lấy bàn tay của cô, lâu hơn bình thường để anh có thể chèo chống nỗi niềm xúc động của một gã đàn ông thương cô như là một nhân tình không hơn không kém.

Cuối cùng anh lên tiếng:
- À, anh hiểu rồi. Điều gì em cảm thấy an tâm, vui vẻ là anh không bao giờ từ chối, em biết tánh anh phải không?

Tuy nói thế nhưng rồi anh buồn buồn, tự lầm thầm lẩm bẩm trong đầu:

- Ước gì... ước gì đôi tâm hồn của anh và em trong giờ phút cuối cùng chia tay sẽ được nằm chung nhau... một chiếc áo quan!

Gương mặt anh trông rất là tội nghiệp, ẩn tiềm một sự bất lực không làm tròn nhiệm vụ trong cuộc sống mà mình đã lựa chọn.

Hồi lâu, cô ngước mắt nhìn anh và tự hỏi sao anh lại im bặt như thế? Anh đang có quyết định gì? Chia tay cô hay có điều gì phật ý? v.v... Đặt một dấu chấm hỏi to đùng, không tìm được câu trả lời, nên cô tự lên tiếng:

- Sở dĩ em muốn sẽ là người ra đi trước anh vì em rất sợ hải khi mình lại mất đi những tình thương, những người yêu mến, những chăm lo tình thần mà em đã và đang có, anh hiểu không? Không có anh, ai sẽ người lắng nghe những câu nói tủi thân, hờn gió, giận mưa của em? Ai sẽ là người cho em trút bỏ những cay cú sau mỗi lần thất bại dù là với một món đồ ăn nấu dỡ hay một bài văn không hay. Ai sẽ là người chỉ cho em cách sống mạnh dạn, không đầu hàng số phận, biết mình và hiểu mình trong cuộc sống đang cần gì!?...
Khi ấy, ngược lại em tự nguyện là một cô hầu cận, quanh quẩn ru anh bốn mùa, dùng phép mầu bù đắp cho anh cuộc sống hạnh phúc với những người chung quanh còn hơn cả em bây giờ...

Thao thao cô nói, cô nói như là đang sợ phải dở dang, sợ phải ra đi để nhớ để thương để luyến tiếc hoài niềm tâm sự trắc ẩn trong lòng cô.

Rồi cô lại khóc và khóc thật nhiều lần nữa...


Giựt mình vì tiếng lôp bộp của giọt mưa rớt trên vành nhôm bọc cây đèn ngoài sân trước cửa nhà và tiếng rơi của giọt nước mắt nóng, lăn tròn từ khóe mắt xuống gối, cô mở mắt, trở mình và nhớ lại. Thì ra đó chỉ là một giấc mơ.

Thôi, sao cũng được, miễn là giấc mơ vừa rồi vừa hư vừa thực, theo lý thuyết tương đối mà cô đang đi tìm để có sự hài lòng rồi vui trong duyên số muộn màng, vui với ông hầu cận vì mình được yêu thương, vui vì ý nghĩ mọi người chắc sẽ hiểu và sẽ không rời xa mình trước khi mình ra đi...

Cô kéo mền và cố dỗ lại giấc ngủ để sáng mai lại tiếp tục cuộc sống một mình, ít nhất là không ngủ gật khi đang làm việc trong công sỡ.

Chiếc đồng hồ gõ nhịp một cách lẻ loi, trơ trẽn có phần tội nghiệp, vì không còn có cô lắng nghe nữa, vì cô đang say sưa an lành với một giấc mơ... dang dở!

Thuvang
Thuvang
Cuống Mít
Cuống Mít
 
Tiền: $1,548
Posts: 168
Joined: 14 Jun 2017
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng Thuvang từ: Que Huong, Ngươi vien xu

Re: Một Giấc Mơ

Postby Ngươi vien xu » 10 Jan 2018

Bạn ThuVang thân mến

Giữa lúc văn chương đang "bị" thay thế bới quá nhiều phương tiện truyền thông và giải trí khác mà bạn vẫn còn niềm đam mê viết lách thì thật đáng quý ! :tt:

Thời gian trong ngày ngay cả khi về hưu người ta cũng không có nhiều thậm chí nếu có thời gian đi chăng nữa, người ta cũng ít khi hoặc không đọc và viết như nhiều thập niên đã qua ! :buồn:

Tất cả đã qua và thay đổi. Chưa bàn tới thay đổi đó tích cực hay tiêu cực nhưng những người cầm bút và sau này là ngồi gõ bàn phím (chân chính) vẫn cảm thấy ít nhiều tiếc nuối.

Vài lời tâm sự với ThuVang và mong bạn tiếp tục giữ ngọn lửa đam mê văn chương nhé.

Phòng Tuỳ Bút và sáng tác luôn chờ những... sáng tác của ThuVang (cái tên nghe qua có cảm giác bạn rất lãng mạn :tt: )

Thân mến
NVX
......
Em cứ đến cứ đi và cứ khóc
Ta đã đi rồi ta lại sẽ về

User avatar
Ngươi vien xu
Nhựa Mít
Nhựa Mít
 
Tiền: $57,244
Posts: 1441
Joined: 28 Feb 2006
Location: USA
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng Ngươi vien xu từ: Thuvang

Re: Một Giấc Mơ

Postby Thuvang » 12 Jan 2018

Mến chào Nguoi vien xu,

Cuộc đời mình (nhất là tha hương) thì hương vị ngọt ngào, cay đắng của tình đời, tình người cứ thường hay hòa lẫn, muốn sinh tồn thì phải chấp nhận, vùng vẫy chống chỏi để chối bỏ đắng cay và cố sức để gìn giữ ngọt ngào, không chỉ cho riêng mình mà còn là sự yêu thương, dũng cảm vượt khó để đủ sức lo lắng cho người thân bên cạnh mình, và cũng chia sớt tâm tình với những người đồng tâm trạng, đồng cảnh ngộ đang lang thang tìm bạn đồng hành, qua thế giới ảo (TV là một, đêm từng đêm, sau một ngày làm việc thường dành thời gian đọc những tùy bút, những dòng thơ và hình như trong đó có cả tác giã NVX, Đông Hòa,.. qua đó mình tìm được sự cảm thông, suy nghĩ sẽ sống thế nào cho có ý nghĩa.
TV nghĩ, con người có cảm giác lãng mạn thì có được cái lợi là dễ dãi trong cách nhìn đời thôi, tìm thấy yêu thương nhiều hơn là giận hờn trách móc, nhưng TV chọn nick này với lý do là rất thích bài hát Thu Vàng của Cung Tiến, thấy nó phù hợp với tâm trạng mình lúc bấy giờ thế thôi. (TV biết NVX qua cái nick Lá Cỏ cơ)
Ngoài sỡ thích, thích viết văn và làm thơ, đó còn là lời hứa với Má mình, ước mơ của Má là con gái học Dược nhưng tôi đã chọn VK, Má không một lời rầy trách mà còn nói:
- Con học ở đó cũng được mà, mai mốt viết truyện cho Má đọc.
Tôi cười nhẹ nhỏm vì không bị Má quở trách , và lòng thầm hứa phải viết cái gì cho Má đọc, mặc dù Má không còn nữa để đọc!

Cám ơn NVX rất nhiều đã chú ý và thường xuyên động viên TV, việc này ít người làm được như vậy.
TV cũng rất cám ơn những bài viết của NVX , TV đã học hỏi từ đó, nhưng không biết đến bao giờ mới đạt được mức độ ấy, nhưng hy vọng còn hơn không.

Thân quý chúc NVX luôn vui khỏe và an lành trong cuộc sống!
Thuvang
Cuống Mít
Cuống Mít
 
Tiền: $1,548
Posts: 168
Joined: 14 Jun 2017
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng Thuvang từ: Ngươi vien xu

Re: Một Giấc Mơ

Postby Ngươi vien xu » 05 Feb 2018

chào Thu Vàng
Bài hát Thu Vàng của NS Cung Tiến thì NVX đã biết và chơi đàn guitar từ năm 1972 hồi học năm lớp 11, lâu lắm rồi ít ai chơi nhưng mìnhvẫn còn nhớ hợp âm chính là Rê Major.. (chiều hôm qua lang thang trên đương.. ) :tt:
Bài hát thật lãng mạn nhưng buồn da diết với nỗi cô đơn của kẻ lang thang khi thu về... :tt:

NVX không có nick Lá cỏ đâu, trong HM này chỉ 1 nick là NVX và sau này lâu năm nhiều bạn đã biết mình chỉ có thêm 1 nick khác (đúng hơn là tên) là Đào Nam Hoà ...

TV học Văn Khoa có nghiã là ít nhất tuổi của TV cũng bằng hay hơn NVX vì hình như sau 1975 Văn khoa không còn được gọi là VK nữa, trường VK thì NVX rất quen thuộc, từ 1973 thường đạp xe qua nhiều lần vì học gần đấy , hay lang thang qua Phan Đình Phùng, Cường Để, bạn bè cũng rất nhiều học VK nhưng mình là dân kỹ thuật... :tt:

THời gian qua nhanh và làm thay đổi thật nhiều, và với gánh nặng tuôi tác, ít nhiều cũng bào mòn trí tuệ, và làm quên đi dĩ vãng..

Bởi vậy nhiều người cầm bút và bây giờ là gõ bàn phím không phải với mục đích trở thành nhà văn mà chỉ là ôn lại đôi chút những ký ức đã qua, hay kỷ niệm đẹp nào đó. Thế thôi, tiếc một điều là ngày nay ngay cả nhiều nhà văn khi viết cũng "mình viết mình đọc" chứ không còn độc giả như trước nữa.

Nhưng NVX hy vọng TV vẫn viết chỉ để thoả lòng đam mê và niú kéo thời gian dược chùng nào hay chừng nấy. Thế là đủ.

NVX là dân kỹ thuật nên không biết gì về văn đâu chỉ là nghĩ sao viết vậy, sao so sánh được với dân văn khoa, :tt:

NVX đã đọc qua một số bài của TV và nhận thấy có chất rất "văn" , nhiều bài đi vào lòng người nhẹ nhàng ít nhiều để lại cảm xúc sau khi đọc xong.. Tiếp tục nhé TV :hoa: :hoa:

Thân mến
NVX
......
Em cứ đến cứ đi và cứ khóc
Ta đã đi rồi ta lại sẽ về

User avatar
Ngươi vien xu
Nhựa Mít
Nhựa Mít
 
Tiền: $57,244
Posts: 1441
Joined: 28 Feb 2006
Location: USA
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng Ngươi vien xu từ: Thuvang

Re: Một Giấc Mơ

Postby Thuvang » 07 Feb 2018

Năm 17t thì đã vào VK (Má là giáo viên nên học sớm) thực tế vào chưa tròn năm thứ nhất thì đã 75... rồi cứ phải trực đêm, gác trường... và rồi trong cái vòng lẩn quẩn đổi dời lúc bấy giờ... TV đã bước vào nghề Sư phạm... nối nghiệp Ba, Má mình được vài năm.

Lúc đi học VK thì phải xe buýt đến Bến Bạch Đằng, xuống xe tại bùng binh tượng Trần Hưng Đạo, đi bọc bên trong kuôn viên trại Hải Quân Ba Son để đến trường VK rất gần (tên đường hết nhớ rồi)

Đúng như NVX đã nói, tất cả những gì đã qua, nay trở thành mảnh vụn theo thời gian, ngồi mà nhớ để viết chỉ làm động tác nhặt (có khi chày máu tay) và ráp lại ( có khi phải đổ lệ vì nhớ nhung) chỉ để giữ hoài niềm vui... hầu như cho riêng mình thì phải (ngay cả con gái mình, cũng chẳng hiểu mình viết gì... nhưng khó mà ngồi kể nên đành vậy...)

Thật tình cám ơn NVX rất nhiều. Mong những ngày giáp Tết này NVX sẽ có thật nhiều niềm vui bên gia đình và bạn bè. :hoa:

P/s: Lá Cỏ là nick của TV. bên TN. (TV có về VN vài lần và hân hạnh được gặp anh Đông Hòa và còn nợ anh ấy tô hủ tiếu sườn non đặc biệt của cửa hàng anh ấy, nên vào đây thấy có nick của ảnh cũng vui vui..)
Thuvang
Cuống Mít
Cuống Mít
 
Tiền: $1,548
Posts: 168
Joined: 14 Jun 2017
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng Thuvang từ: Ngươi vien xu


Return to Tuỳ Bút và Văn sáng tác



Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest