Thâm Tỉnh Băng - Thương Bạch Bần Huyết

Truyện tình mùi mẫn, truyện ma kinh rợn hay các thể loại khác. Xin mời vào.

Moderators: Mười Đậu, SongNam, A Mít

Re: Thâm Tỉnh Băng - Thương Bạch Bần Huyết

Postby tuvi » 29 Jan 2020

Chương 75: Thâm tỉnh băng

Hà Yến khựng lại, bỗng nhiên ngộ ra, quay đầu nhìn tướng thủ, “Ngươi là hộ quân kinh thành?”

Người nọ gật đầu, “Đúng thế.”

Lâm Xương ngạc nhiên, “Chẳng trách… Ta còn nghĩ trong thời gian ngắn Hoàng thượng đào đâu nhiều kỵ binh thế.”

Tiếp tục: “Đây lại đều là binh lúc trước ta dẫn đến kinh thành, quả nhiên Đại Bình trừ Bắc Cương ra, cũng chẳng tìm nổi binh nên hồn.”

Hà Yến đáy mắt ưu sầu, hoàn toàn không còn hỉ sắc vừa rồi.

Lâm Xương thấy Hà Yến đen sì mặt, dĩ nhiên biết người này xót Hoàng đế nhà mình, liền bĩu môi, “Không cần lo lắng, trước mắt trừ ngươi ra thì không còn ai dám tạo phản đâu.”

Hà Yến lắc đầu, “Ta không lo lắng tạo phản, ngược lại là Đông Nam ẩn hoạn cực lớn, Ninh Nguyệt Quan ắt không thể lâu dài, nếu lưu tặc đoạt Lâm Thành, dẫn quân lên phương bắc, cũng chẳng qua là lộ trình mấy chục ngày.”

Lâm Xương nói: “Ngươi mới đi qua quỷ môn quan một chuyến, sao lại lo nhớ tới bên kia rồi?”

Hà Yến lạnh nhạt nói: “Lo nhớ? Giang sơn này ta chưa bao giờ thèm để mắt, ta đi chinh chiến còn không phải là để y thoải mái.”

Lâm Xương nghe vậy cười, “Y đối xử với ngươi thế, ngươi còn không hề oán thán bán mạng cho y, tiểu Hoàng đế thủ đoạn ghê gớm thật.”

Hà Yến rối rắm, “Oán, làm sao không oán cho được, ta oán lắm chứ, nhưng ta hiện tại không thường gặp y còn có thể nhịn được, ai biết ngày sau sẽ ra sao.”

Lâm Xương vội lôi hắn đi, “Được rồi được rồi, trận này thắng lợi vốn là việc vui, sao còn phiền muộn như thế, dù gì Hách Liên Xung tạm thời sẽ không đến nữa, đi, đêm nay huynh đệ say cùng ngươi.”

Hà Yến lắc đầu, “Hách Liên Xung không phải kẻ tầm thường, việc khiến hắn hổ thẹn thế này, hắn há chịu bỏ qua, chờ lần sau lại đến, sợ là phải tử chiến một trận.”

Chính như lời Hà Yến nói, một tháng sau, Hách Liên Xung ngóc đầu trở lại.

Trăng tròn chiếu trời cao, hàn đao khắp nơi.

Hà Yến kiểm kê binh mã suốt đêm, tổng cộng năm vạn Bình quân, mà quân địch ngoài thành không chỉ có số này.

Trở về phòng, Lâm Xương đang trải giấy cầm bút, đã viết kín một trang.

Ngẩng lên thấy Hà Yến vào, lại cúi đầu tiếp tục viết.

Hà Yến đi tới, cầm tờ giấy Lâm Xương viết xong xem một lát.

Chữ cực nhỏ chi chít, loằng ngoằng như giun bò, xiêu xiêu vẹo vẹo, nói toàn là mấy việc vụn vặt, hỏi lão phụ an khang, mong thê nhi bình an.

Hà Yến không khỏi cười nói: “Ngươi còn có thể viết nhiều như vậy, ta tưởng ngươi không biết chữ chứ.”

Lâm Xương không ngẩng đầu lên, “Được rồi, ta biết ngươi xuất thân quan lại thế gia, năng văn năng võ, không như tiểu môn tiểu hộ chúng ta, viết lá thư nhà cũng phải vắt hết óc.”

Hà Yến bỏ tờ giấy kia xuống, “Ngươi còn có thư nhà để mà viết.”

Lâm Xương nói: “Ngươi cũng có thể viết tấu chương cho Hoàng đế, đâu khác gì thư nhà.”

Hà Yến hừ lạnh một tiếng, “Ai thèm viết cho y!”

Lâm Xương ngữ khí chậm lại, đổi chủ đề: “Nghĩ ta thường niên đi chinh chiến, trong gần ba năm chỉ về mỗi một lần, nhi tử đã có thể chập chững học đi, mà ngay cả cha cũng không nhận ra…”

Hà Yến hơi nghiêng đầu, “Sao?”

Lâm Xương cười chua chát, “Thư nhà đương nhiên phải viết thêm vài tờ…”

Nói đoạn lấy ra mấy tờ giấy trắng, xếp thành một hàng trên bàn, “Đây là cho cha ta, đây là cho Liên Nguyệt, đây là cho con ta… Chờ nó biết chữ lại xem cũng chưa muộn…”

Tâm nến như hạt đậu, chiếu ánh sáng êm dịu lên mặt hắn, giữa những hàng chữ, tuy là bình thường, lại dữ tợn như mộ mới Bắc Cương, máu nhuộm sa trường.

Hà Yến giọng trầm thấp, “Bớt ra vẻ đi chịu chết đi, buồn nôn quá.”

Lâm Xương lườm Hà Yến một cái rồi tiếp tục viết.

Cho đến khi ngọn đèn cháy hết, xấp giấy dày cộp kia vẫn chưa thể viết xong.

Phương đông bàng bạc, trời sương nhạn rơi.

Tù và to rõ, gót sắt nện dồn.

Hà Yến vốn ngủ không say, nghe động tĩnh này lập tức bật dậy.

Lâm Xương ngẩng đầu theo, vành mắt thâm quầng, hiển nhiên suốt đêm không ngủ.

Cửa mở rộng, phó tướng tiến vào sắc mặt xanh mét, “Phỉ đốc sư, Lâm tổng đốc, Hách Liên Xung công thành rồi!”

Hà Yến đi giày, cùng Lâm Xương lao ra ngoài, bắt tay vào chuẩn bị cho chiến tranh.

Trên đầu tường biên thành năm ngàn cung nỗ thủ đồng thời bắn tên, nhất thời tên bay mịt mù như châu chấu.

Hỗn chiến đến trưa, dưới thành xác chết như núi, mỗi người đều bị bắn thành con nhím.

Biên thành đầu tường vỡ tung, tường đổ vách xiêu.

Lỗ hổng lửa cháy, khói báo động bay lên không.

Lâm Xương quay đầu lại hỏi Hà Yến, “Làm thế nào đây? Cứ thế chống cự?”

Hà Yến trầm mặc rất lâu, mở miệng ra cũng không biết nên nói gì.

Đáy lòng Lâm Xương chùng xuống, hắn cũng không hỏi nữa.

Có phó tướng từ sau lưng tiến lên, quỳ một gối xuống, “Tổng đốc, cấp tín từ triều đình tới.”

Lâm Xương nhận lấy, xé ra, lại trố mắt cứng lưỡi.

Hà Yến tiến tới, “Chuyện gì vậy?”

Lâm Xương vô thức giấu thư đi, vẫn bị Hà Yến bắt được cổ tay, không thể động đậy.

“Là Điền Sùng Quang viết…” Lâm Xương thì thào một lúc lâu, giọng run rẩy, “Là…”

Hà Yến thoạt đầu sửng sốt, “Điền Sùng Quang?”

Sau đó giật thư, sắc mặt càng âm trầm hơn.

Lâm Xương cúi đầu, “Thủ quân Lâm Thành tạo phản, kéo quân lên phương bắc.”

Hà Yến vò nát thư, “Lão phế vật Ninh Nguyệt Quan này!”

Lâm Xương tiếp tục nói: “Ninh Nguyệt Quan sợ đã dữ nhiều lành ít.”

Hà Yến quay người muốn đi, “Ta đi cần vương.”

Lâm Xương kéo Hà Yến lại, “Hoàng thượng đâu gọi ngươi đi, Điền Sùng Quang chẳng qua là mật báo, có lẽ Hoàng thượng tự có biện pháp.”

Hà Yến giãy ra, cả giận nói: “Biện pháp? Y phái hết hộ quân kinh thành tới đây, kinh thành không hề phòng bị, y có thể có biện pháp gì?”

Lâm Xương nói: “Ngươi đi cũng vô dụng.”

Hà Yến nói: “Chuyến này đi, không phải vì thủ giang sơn của y, mà là cứu tính mạng y.”

Dừng một chút, lại nói: “Nếu không có y, sợ là hai ta đã sớm xuống suối vàng rồi.”

Lâm Xương nói: “Ngươi không có dụ lệnh đã trực tiếp vào kinh, sợ là không ổn.”

Hà Yến cả giận: “Đã tạo phản một lần rồi, còn thiếu lần này chắc?”

Lâm Xương khựng lại, “Vậy ngươi muốn dẫn đi bao nhiêu người?”

Hà Yến nhìn Lâm Xương, “Năm ngàn.”

Lâm Xương cười nói: “Cho ngươi một vạn.”

Hà Yến nói: “Ngươi hung hiểm hơn ta.”

Lâm Xương lắc đầu, “Ngươi chờ ta.” Sau đó quay về phòng, gấp ngay ngắn số thư nhà viết đêm qua, dùng tinh kỳ gói lại, giao vào tay Hà Yến, “Giúp ta đem cái này về, như thế ta cũng đỡ phải phái khoái kỵ truyền tin.”

Hà Yến cúi đầu nhìn tinh kỳ sứt mẻ kia, chữ “Lâm” đã không còn trọn vẹn, “Nếu thật sự không cầm cự được thì cứ chạy đi, tính mạng quan trọng hơn.”

Lâm Xương nói: “Đương nhiên rồi.”

Ngày đó, Hà Yến dẫn năm ngàn tinh binh, đi từ cửa sau biên thành.

Vào đêm, Bắc Cương đổ trận tuyết đầu mùa, sau lưng ánh lửa không tắt, hò hét rung trời.

Hà Yến lao đi suốt đêm, hoàn toàn không dám ngoảnh đầu lại một lần.

Hoàng thành chiều tà, tiêu điều yên tĩnh.

Sao rơi đầu cành, hồng mai ngạo tuyết, thật là phong hoa vô thượng.

Nhưng người trong ngự thư phòng lại không lòng dạ nào ngắm cảnh đẹp khó tìm này.

Đông Nam thất thủ, Lâm Thành phản loạn, ngay sau đó Bắc Cương phá thành, tin dữ liên tục.

“Hỉ Liên-“

Lão thái giám đang thêm than vào lò đồng vội vàng quay người lại, khom khưng tiến lên, “Hoàng thượng, có nô tài.”

Nguyên Kinh gác bút, đôi mắt mệt mỏi, “Đến Thái y viện lấy đồ, hôm qua trẫm đã nói với Hứa thái y rồi.”

Thái giám run tay, hòn than đang cháy rực rơi khỏi cặp gắp than, lăn mấy vòng dưới đất, tóe đốm lửa.

Hỉ Liên há miệng, lời nói chưa ra khỏi môi, lại nức nở một tiếng.

Cung nhân bên cạnh không thấy rõ, trong lòng Hỉ Liên lại rất rõ.

Nguyên Kinh vành mắt thâm quầng, thấy Hỉ Liên như thế cũng không trách tội, chỉ nhàn nhạt nói một câu, “Đi đi.”

Hỉ Liên quỳ dưới đất, dập đầu thật vang, “Nô tài tuân chỉ.”

Chờ khi Hà Yến đến kinh thành, đêm đã tối om như mực.

Để năm ngàn người kia ở lại ngoại thành ngự tặc, Hà Yến chưa cởi binh nhung đã trực tiếp vào cung.

Trăng rọi bầu không, thỉnh thoảng có cung nhân cầm đèn đi ngang qua, đều là khuôn mặt trắng bệch, âm u như du hồn.

Bốn bề tối đen như mực.

Bên ngoài ngự thư phòng lác đác vài thị vệ, chờ thấy Hà Yến, thoạt đầu sửng sốt, đang tính rảo bước tới, lại nghe có người mở miệng trước.

Giọng người nọ chậm chạp, như bị than củi hun họng.

“… Phỉ… đại nhân?”

Hà Yến quay đầu lại, thấy Hỉ Liên đứng đằng sau, khuôn mặt xanh mét, đôi mắt hồ ly sưng húp khó giấu.

Hỉ Liên cảm xúc khác lạ, “Đúng thật là ngài.”

Hà Yến nhìn lọ sứ trên tay lão, thuận miệng hỏi: “Cái gì thế?”

Hỉ Liên cứng đờ khuôn mặt, không lên tiếng.

Lão như thế, Hà Yến ngược lại cảnh giác, giơ tay muốn lấy cái lọ, lại thấy Hỉ Liên sợ hãi đến tay chân run rẩy, lui về sau hai bước, suýt ngã xuống tuyết.

Sau lưng Hà Yến là ánh trăng bạc, đôi mắt hắn lạnh lẽo.

“Có chuyện gì?”

Hỉ Liên thấy giấu không được, lại lập tức quỳ xuống.

Cành bạc lay trước gió, tuyết bay trắng xóa trời.

Hà Yến nghe Hỉ Liên nói, sắc mặt càng ưu sầu, đến cuối cùng lại giận tím mặt.

Giật lấy lọ sứ trong tay Hỉ Liên, ném mạnh xuống đất.

Sứ Thanh Hoa vỡ nát, cả lọ thuốc uốn lượn chảy ra, màu đen quánh, vấy bẩn sắc trắng tinh.

Hỉ Liên hai mắt đỏ hoe, cả người lại như bị liệt, xụi lơ ngồi dưới đất.

Hà Yến xông thẳng vào ngự thư phòng.

Những người thường niên canh ngự thư phòng đều biết thân phận hắn, không dám dùng sức mạnh ngăn cản.

Đi hết một vòng nội ngoại điện cũng không thấy bóng Nguyên Kinh đâu, Hà Yến rất tức giận, túm một cung nhân lại hỏi.

Cung nhân kia thấy khuôn mặt Hà Yến đáng sợ, bị dọa suýt tè ra quần, chỉ nói Hoàng thượng đến Mai viên thưởng tuyết, đã đi nhiều canh giờ rồi.

Hà Yến thả cung nhân kia ra, gấp gáp ra khỏi điện, trước khi đi cũng không quên lôi Hỉ Liên dưới đất dậy, “Dẫn ta đi Mai viên.”

Hỉ Liên không có sức chống lại, phủi tuyết trên người, hai tay thu vào tay áo, dẫn đường cho Hà Yến.

Không ngờ mới đi một chén trà lại đụng phải ngay bên ngoài Vị Ương cung.

Hà Yến đứng đó, nhìn bóng dáng dần đến gần, con ngươi đột nhiên sáng đến hãi người.

Nguyên Kinh được mấy cung nhân đưa về điện, mặc áo lông hồ ly màu bạc, rèm mi buông xuống, dung sắc như ngọc.

Ngẩng đầu nhìn thấy Hà Yến, mắt phượng hơi sợ hãi, “Ngươi đã trở về?”

Hà Yến một lúc lâu không nói gì.

Chỉ đi tới, giơ tay gỡ cánh hoa mai bám trên tóc Nguyên Kinh, giọng khàn khàn, “Ngươi đã đến Mai viên?”

Nguyên Kinh phủi tuyết bám trên vai, ngữ khí lạnh nhạt, “Thuận tiện đi dạo một chút.”

Hà Yến nói: “Ngươi đi theo ta, không làm Hoàng đế nữa.”

Nguyên Kinh dĩ nhiên hiểu rõ ý Hà Yến, không lên tiếng.

Hà Yến tiếp tục: “Ta từ Bắc Cương về đây, chính là để đón ngươi đi, Đại Bình vận số đã hết, không bằng sớm tính đường lui cho mình.”

Nguyên Kinh nghe vậy nói: “Đường lui? Thiên hạ rộng lớn này, ở đâu có chỗ dung thân cho vua mất nước?”

Hà Yến chăm chú nhìn Nguyên Kinh rất lâu, nhìn y hờ hững nghiêng người đi qua, than khẽ một tiếng, “Thật tình hết thuốc chữa rồi.”

Dứt lời, thình lình ra tay, một tay bóp cổ Nguyên Kinh, hai mắt đỏ ngầu kéo mạnh, “Đi!”

Cung nhân xung quanh sắc mặt như người chết, quỳ xuống một loạt. Có thái giám to gan thấy thế xông lên, bị Hà Yến đạp một phát ngã lăn quay ra đất, ôm bụng co tròn lại, không sao bò dậy nổi, những người còn lại sắc mặt như xuống mồ, thấy Hoàng thượng không có mảy may phản ứng, cũng đều không xông lên.

Tuyết trên lông mi và trên tóc Nguyên Kinh tan ra, làm trơn đôi mắt đen sẫm kia, như muốn hút người ta vào, “Bây giờ ngươi bảo ta không làm Hoàng đế nữa? Nhưng trước kia khi ta van xin ngươi, không phải ngươi khăng khăng như thế sao?”

Hà Yến siết các ngón tay lại, nghiến răng nói: “Ngươi không đi, bỏ được?”

Nguyên Kinh phá lên cười, “Ta không bỏ được cái gì?”

Hà Yến cười ha ha, “Đúng, ngươi nhất định bỏ được! Ngươi xưa nay vẫn bỏ được mà! Vậy thì, ta cũng không có gì mà không bỏ được!”

Nói xong liền lôi y vào Vị Ương cung.

Hỉ Liên sợ tái mặt, “Hoàng thượng…”

Hà Yến giận dữ rút bội đao, “Cút.”

Hỉ Liên mềm nhũn chân, quỳ thụp xuống, trán rạp xuống đất, quỳ mãi không dậy.

Lưỡi đao hàn quang sáng rực, rơi một ít tuyết mỏng.

Vị Ương cung yên tĩnh không người, như thể hầm băng, không có tí lửa nào.

Nguyên Kinh bị Hà Yến đè dưới đất, lúc này mới hoàn hồn, vung tay tát hắn, “Cút.”

Hà Yến lập tức lửa giận bốc lên, đấm mạnh một quyền, Nguyên Kinh che miệng theo phản xạ, khóe môi trầy da rướm máu.

Đáy mắt run lên, Hà Yến vội vàng thu tay, song vẫn tức giận không thôi, “Ngươi độc điên ta, tru cửu tộc ta, ta còn giúp ngươi chinh chiến lâu như vậy, chung quy không thể làm không công được.”

Dứt lời, liền bắt đầu tháo đai lưng.

Nguyên Kinh sợ hãi vô cùng, vội bò ra, nhưng lại bị hắn túm về, xé nát xiêm y, lấy mảnh vải rách cột hai tay y vào chân giường.

Đá xanh lạnh buốt thấu xương, người nằm bên trên toàn thân trần truồng run bần bật.

Bị bắt tách đùi ra, đè ổn rồi, lối vào u mật kia nhận một ngụm nước bọt, kế đó liền có một thứ to và cứng đâm vào.

Nguyên Kinh giọng nói run rẩy, “Hà Yến, cầu ngươi…”

Nhưng tên đã lên dây, lý nào lại không bắn?

Không có bôi trơn, mới đầu không thể vào, Hà Yến lại tàn nhẫn đẩy mạnh toàn bộ vào.

Thúc không ngừng, sắc đỏ tươi tí tách rơi lên gạch đá, nở ra từng đóa hoa máu.

Có người khuôn mặt như sắp chết, nụ cười thê lương.

Nguyên Kinh thả lỏng, giống như bạo ngược phía sau hoàn toàn không tồn tại.

Trước mắt một màu đen như mực, thất thần lại quay về tuổi trẻ u mê bên sông Hoài.

Trong hồi lang phong linh đu đưa, cũng là tiếng rên rỉ liên tục.

Cũng cả ngày bị hắn đè bên dưới mà hành hung, cưỡng bức như vậy.

Từ bấy đến giờ chẳng thay đổi, trước kia là thế, bây giờ vẫn thế.

Cho nên lúc trước mới bày mưu tính kế, chỉ muốn một ngày kia có thể báo thù rửa hận.

Nhưng mà thật sự đến ngày đó rồi, hết thảy lại đều khác hẳn.

Hưng suy mấy độ, mệt mỏi quốc sầu.

Từng bước một nhường, từng chút một quên.

Vứt bỏ dự tính ban đầu, tác thành một cuộc hoang đường.

Hắn nói không sai chút nào, mình quả thật trời sinh hèn hạ.

Chỗ giao hợp đầm đìa máu tươi mấp máy hút vào, thít chặt vật kia, ra vào không nghỉ.

Hai mắt Hà Yến ánh sáng kỳ lạ, vào sâu rút ít, mà chi chít trong ngực lại không có tí tẹo cảm giác gì là vui vẻ.

Ngược lại Nguyên Kinh dần dần sung sướng, người đỏ bừng, hơi thở càng lúc càng dồn dập.

Hà Yến rút ra, lật người trên mặt đất lại.

Vải trên cổ tay cơ hồ thít vào da thịt, hai má Nguyên Kinh mất hết huyết sắc, khóe mắt thì ửng đỏ, đầy diễm tình.

Hà Yến nguôi đi cơn giận, vẻ mặt hối hận, “Có đau không?”

Nguyên Kinh tươi cười quái dị, hai chân kẹp chặt thắt lưng hắn.

Hà Yến sửng sốt, lại cúi đầu nhìn vật cứng đẩy bụng mình, bấy giờ mới hiểu.

Điều người này thích nhất, suýt nữa cả mình cũng quên.

Hắc đồng của Hà Yến co lại, hắn không hề lằng nhằng nhấc hai chân Nguyên Kinh lên, đè trên mặt đất, nhắm ngay huyệt khẩu mà đâm thẳng vào.

Thịt bên trong như giật mình mấp máy co lại, mút vào không ngừng, hoạt sắc sinh hương, khiến người ta khó lòng kiềm chế.

Huyệt khẩu hồng nhuận đã nứt, từng tia từng tia, bị vật to dài thúc vào, thật là đáng thương, nhìn mà ghê người.

Hai tay bị thít phát xanh, máu không thông, mà Nguyên Kinh lại sung sướng vô cùng, bị Hà Yến đâm chảy tinh thủy ra, bôi khắp bụng.

Hà Yến thật sự không chịu nổi, ngừng động tác, cúi người ôm y vào lòng.

“Đừng tiếp tục như vậy nữa được không?”

Khoái ý tiêu tan, cảm giác đau đớn như đao nhọn cơ hồ xé nát người ra.

Nguyên Kinh lặng thinh hồi lâu, đôi mắt trống rỗng, “Ngươi quên được?”

Hà Yến khựng lại, thành thật nói: “… Không thể quên được.”

Nguyên Kinh nhắm mắt, trên mặt đọng lại vệt nước, “Chính thế.”

Đừng nói luyến lưu, vì đâu lệ đổ.

Biết quân không thể, biết ta không thể.

Đêm ấy, phản quân tới kinh thành, ngoại thành khói lửa nổi lên.

Sát phạt không ngừng, rung trời động đất.

Hà Yến một mình trở về ngự thư phòng, tóm lấy Hỉ Liên, giục ngựa xuất cung đi tìm Hứa thái y ngay trong đêm.

Hoàng thành ầm ĩ suốt đêm, cung nhân đều đào vong hết, đã cùng đường rồi.

Chờ Hà Yến xử lý xong việc trong tay thì đã trời tảng sáng.

Hai lọ sứ nút xanh mỗi người cầm một, chia tay từ đây.

Sáng sớm thành phá, phản quân lao thẳng vào hoàng cung.

Hà Yến dùng năm ngàn tinh binh và thị vệ trong cung bảo vệ cửa cung.

Tiếc rằng bên ngoài phản quân nhân số đông đảo, giết người như cỏ rác, không thể cầm cự lâu.

Canh năm, gà gáy sương mờ.

Ngoài Phúc Thọ điện, chuông triều như xưa.

Trên ghế cửu long sơn vàng trống không, trong đại điện bình nhật chật kín người, trước mắt lác đác vài bóng, đứng vài lão thái giám, không còn một thần tử nào.

Hỉ Liên đỡ Nguyên Kinh, thong thả vào điện.

Không có long liễn, Nguyên Kinh từ Vị Ương cung đi bộ đến đây hết một canh giờ.

Mặt giày bị tuyết ngấm ướt nước, khá là chật vật.

Thấy Nguyên Kinh đến, mấy lão cung nhân quỳ xuống, khom lưng hô to vạn tuế.

Kim long quan, minh hoàng bào, Nguyên Kinh ngồi ngay ngắn trên ghế cửu long, khuôn mặt trắng đến trong suốt.

Đợi cả buổi vẫn không có đại thần đến, Nguyên Kinh lúc này mới phất tay, “Đi hết đi.”

Lão thái giám quỳ dưới đất khóc sướt mướt, “Hoàng thượng, nô tài ở trong cung cả đời, còn có thể đi đâu được nữa?”

Nguyên Kinh khẽ thở dài, “Trẫm là một Hoàng đế vô năng.”

Hỉ Liên gào khóc thất thanh, “Hoàng thượng! Nô tài biết Hoàng thượng là minh quân! Người cầm quyền sáu năm, cẩn trọng tận tụy, chỉ là vận số Đại Bình đã hết! Không oán được Hoàng thượng!”

Thần sắc Nguyên Kinh bình tĩnh hãi người, y giật ngọc bội trên hông giao cho Hỉ Liên, “Chắc hẳn châu báu nữ trang trong cung đã bị người ta lấy gần hết rồi, vật này giá trị không rẻ, ngươi cầm lấy, bế tiểu hoàng tử xuất cung, tìm nhà người tốt mà cho, cũng không uổng chúng ta làm chủ tớ nhiều năm.”

Hỉ Liên khóc đến thở không ra hơi, “Hoàng thượng…”

Nguyên Kinh phất tay, “Đi đi.”

Lầu son gác tía, phủ một tầng tuyết trắng, không che được bại huyết dơ bẩn của người chết bên dưới.

Nguyên Kinh lấy một lọ sứ trong tay áo, nhổ nút ra.

Còn nhớ năm ấy tân đế đăng cơ, văn võ bá quan hô thiên thu vạn đại, địa cửu thiên trường.

Hoàng đế trẻ tuổi lần đầu ngồi lên ghế cửu long, sợ hãi nhìn người đứng trên cùng quần thần một cái, sau khi được cho phép, đi lên long vị, ôm mộng trung hưng, một lòng vì nước.

Ai ngờ lại thành vua mất nước.

Phụ chí lăng vân, hoài bão chưa kịp làm gì.

Bất giác lệ đã đẫm má, mông mông lung lung, lại trông thấy người nọ đứng ở cửa đại điện Phúc Thọ điện, mũi đao nhỏ máu, vẻ mặt phong trần.

Đại thế đã mất, năm ngàn nhân mã chỉ còn lại vài trăm.

Hà Yến phóng ngựa đến, chỉ vì hậu sự.

Nguyên Kinh nhìn thẳng Hà Yến, “Đây là ta nợ ngươi, hôm nay trả lại, chúng ta hết nợ.”

Nói xong ngửa đầu uống cạn chất lỏng trong bình, rượu độc xuyên tràng, máu tươi chảy ra.

Hà Yến cơ hồ bóp nát các ngón tay, không hề nhúc nhích, nhìn đôi mắt phượng của người nôn ra máu kia thất thần rồi từ từ nhắm lại.

Thiên tử từ trên bảo tọa cửu long ngã xuống đất.

Đầu năm Nguyên Kinh thứ bảy, Bình vong.

Nguyên Kinh đế lấy thân tuẫn quốc, quân vương chết vì xã tắc, thật là đáng tiếc đáng thương.

Nửa tháng sau.

Bắc di và lưu tặc chạm trán ở kinh thành, ngược lại là phản quân bại trận, Hách Liên Xung đích thân chém chết tướng thủ phản quân, lột da thị chúng trên cổng thành.

Treo lên cùng còn có Nguyên Kinh đế quốc quân tiền triều.

Nhưng không ai biết, đó chẳng qua là một thế thân mà thôi.

Trời đông rét mướt, gió tuyết phất phơ.

Tuyết địa vùng ngoại thành trắng tinh, quyền dục với tính kế gì đó, tất cả đều cách xa.

Bên trong xe đốt lò sưởi ấm áp, trải thảm lông dê, đầy đủ mọi thứ.

Nam nhân mặt mày anh tuấn cúi đầu xem lá thư Lâm Xương gửi mình, lại hoàn toàn không phát giác người bên cạnh đã tỉnh dậy.

Đầu ngón tay trắng như ngọc khẽ chạm vết máu đọng lại trên trán, tươi cười nhìn chăm chú nam nhân trước mắt một lúc lâu, đôi mắt phượng trong trẻo như sao, hoàn toàn không có mảy may hắc khí, “Ngươi…”

Hà Yến nghe tiếng run lên, chầm chậm nghiêng đầu.

Nguyên Kinh không buộc tóc, trước khi xuất cung được Hỉ Liên thay y phục nhung bạch, khuôn mặt tuấn tú điềm tĩnh như mưa phùn đầu xuân.

Hà Yến nhàn nhạt nói: “… Ta là tướng công của ngươi.”

Nguyên Kinh cười rạng rỡ, hào hứng gọi: “Tướng công.”

Bánh xe lộc cộc, tuyết phủ trắng xóa.

Nắng rọi vào màn cửa, chiếu sắc mặt người nọ nhợt nhạt, khóe môi mỉm cười, ẩn tình.

Hà Yến chăm chú nhìn Nguyên Kinh hồi lâu, lại bất thình lình rơi xuống một giọt nước mắt, “Ừ.”
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $37,508
Posts: 50730
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng tuvi từ: Que Huong

Re: Thâm Tỉnh Băng - Thương Bạch Bần Huyết

Postby tuvi » 29 Jan 2020

Chương 76: Chương cuối

Đêm trước khi mất nước.

Hạ nhân Hứa phủ vung xẻng suốt đêm.

Một đám người bận rộn đem đồ nữ trang châu báu trong nhà chôn xuống đất, đến canh hai mới xong xuôi.

Bọn hạ nhân mệt lử mệt lừ lũ lượt về phòng ngủ.

Lão Thái y tuổi ngoài sáu mươi, sau một phen cực nhọc càng buồn ngủ vô cùng, song mới được nha đầu hầu hạ cởi quần áo chui vào chăn bông đã nghe tiếng cửa phủ rung không thôi.

Lão Thái y hết sức lo sợ, “Chẳng lẽ tặc nhân vào thành rồi?”

Tiểu nha đầu run tay, “Đại nhân, làm thế nào đây?”

Lão Thái y thở dài nói: “Tìm người ra xem thử đi.”

Tiểu nha đầu vâng một tiếng, quay người ra khỏi phòng kêu tiểu tư đi coi thử.

Không bao lâu, tiểu tư kia quay lại truyền lời, mặt rịn mồ hôi lạnh, môi run rẩy, “Đại… đại nhân… không xong rồi…”

Lão Thái y đôi mắt tối đi, đáy lòng chùng xuống, “Nhanh như vậy?”

Tiểu tư kia nói: “Người tới nói là Hà Yến.”

Lão Thái y ghét vô cùng, bụng nghĩ rõ ràng là tên này rắp tâm tra tấn mình, giả như hắn đến sớm thì cũng có thể giúp đỡ việc đào đất, mà nhất định phải chờ người ta ngủ mới tới phá mộng đẹp, thật đúng là đáng ghét!

“Không gặp!”

Hứa thái y hừ lạnh một tiếng, suýt nữa ho ra đàm, khó khăn hắng giọng rồi tiếp tục: “… Cứ nói ta ra khỏi thành rồi.”

Vẻ mặt tiểu tư khá khó xử, “Nhưng thưa đại nhân… Vừa rồi khi tiểu nhân ra hỏi mở hé cửa, không ngờ để hắn chui vào…”

Lão Thái y trợn tròn mắt, “Cái gì?”

Lời còn chưa dứt, liền thấy nam nhân ngoài cửa vẻ mặt ưu sầu, khí độ lãnh thanh.

Hà Yến giọng hờ hững, “Dậy.”

Lão Thái y vội vàng kéo chăn qua ngực, “Ngươi… sao ngươi dám xông vào phòng ngủ của người khác?”

Hà Yến nói: “Ông đâu phải nữ tử hương khuê, tại sao ta không xông vào được?”

Lão Thái y ngập ngừng, “Nhưng… lão phu nghe nói ngươi thích nam phong…”

Toàn thân Hà Yến run rẩy một hồi, “Bớt thếp vàng lên mặt mình đi, vỏ cây già như ông ai mà thèm gặm?”

Hỉ Liên phía sau Hà Yến thấy hai người giương cung bạt kiếm vội chen lên, “Hứa thái y, thuốc hôm nay ngài phối cho ta đã đánh vỡ rồi, còn phải phiền ngài cho một liều khác.”

Vẻ mặt lão Thái y rất khó coi, “Hỉ công công, việc này ngươi sai người truyền một tiếng là được, cần chi kêu hắn đến đây?”

Hỉ Liên vẻ mặt khó xử, “Không giấu gì Hứa thái y, ta cũng bị hắn bắt tới, hơn nữa thuốc cũng là do hắn đập nát.”

Lão Thái y trợn tròn mắt, quay sang Hà Yến, “Đập đi phối lại? Chẳng lẽ tên nhãi nhà ngươi lại muốn lường gạt lão phu?”

Hà Yến lười dông dài, giơ tay trực tiếp lôi ông ta xuống giường, “Ta không có nhiều thời gian, ông hãy phối nhanh cho xong việc.”

Hỉ Liên kinh hãi, bất tự giác kéo tay áo Hà Yến, “Không được… nếu Hứa thái y trong cơn tức giận…”

Hà Yến chỉ túm người xuống, “Ta không có thời gian ở đây nhìn lão làm ẩu.”

Nhưng lão Thái y cũng không cam già, giơ tay đập Hà Yến hai phát, bất đắc dĩ rướn eo, chỉ có thể mặc cho Hà Yến lôi khỏi chăn.

“Ngươi hôm nay làm nhục lão phu như vậy, vì khí tiết, thứ cho lão phu khó có thể tòng mệnh!”

Hà Yến rút kiếm, thân hình cao lớn nhoáng một cái, mũi kiếm đã hớt một lọn tóc mai của Hứa thái y, “Phối mau!”

Lão Thái y chỉnh lại quần áo, lườm Hà Yến một cái, “Thôi thôi thôi, lão phu không thèm chấp nhặt với trẻ ranh, phối thì phối, có gì ghê gớm đâu.”

Hà Yến hạ mắt, lạnh giọng nói: “Đổi rượu độc y muốn thành rượu độc giống lúc trước ta uống.”

Lão Thái y nghe vậy khựng lại, “Giống lúc trước ngươi uống?”

Hà Yến trầm giọng đáp, “Loại thuốc hôm trước Điền Sùng Quang nhờ ông phối cho ta cũng cần một ít.”

Lão Thái y thở dài, “Ngươi vừa độc vừa giải, chẳng lẽ muốn hành lão phu?”

Hà Yến chẳng qua muốn lấy để phòng vạn nhất ngày sau, song không muốn nhiều lời với Hứa thái y, chỉ phất tay nói: “Đừng dài dòng, ông cứ phối cho ta là được.”

Lão Thái y chửi thầm một lát, đoạn quay vào nhà sau.

Do bản thân ông làm ngự y trên triều đình cả đời, cho nên trong phủ dược liệu đủ hết, không bao lâu đã lấy ra hai lọ sứ nút xanh. Một lọ hoa văn đen, một lọ hoa văn xanh.

“Hoa văn đen là rượu độc hủy thần, hoa văn xanh là tỉnh não an thần, tuyệt đối đừng nhầm.”

Hà Yến nhận cả hai lọ, vội vã xuất cung đốc quân, quay người ra khỏi phủ không kịp cảm ơn một tiếng.

Màn đêm buông xuống, khói dày tuyết giá.

Giục ngựa đưa Hỉ Liên đến cửa cung, Hà Yến đưa lọ hoa văn đen cho lão, “Đến lúc đó ngươi thu dọn đồ đạc sẵn sàng, ta tìm xe đón các ngươi đi.”

Hỉ Liên cầm lọ, vành mắt hơi đỏ lên, “Đa tạ Hà đại nhân.”

Lại hỏi: “Nô tài rất tò mò, tại sao đại nhân không trực tiếp đưa Hoàng thượng đi?”

Hà Yến lặng im giây lát, rồi thong thả nói, “Ta vốn cũng định như thế, nhưng y thực sự đã quyết tâm ở lại, nếu ép y đi, với tính tình y sợ là sẽ chết thảm hơn.”

“Cho nên ta ra hạ sách này, cũng là vạn bất đắc dĩ.”

Lại nói hôm trước Hà Yến vừa rời biên thành chẳng qua ba ngày, Hách Liên Xung đã dẫn quân đại phá biên thành, Lâm Xương dẫn binh trốn về nam, lui thủ Khương Thành.

Đêm trước khi đi, Lâm Xương lại nhờ người khoái mã gia tiên gửi hai phong thư về kinh, một phong là thư nhà, gọi người nhà đến ở cùng.

Một phong mật tín khác thì là đặc biệt gửi Hà Yến, hẹn lên Khương Thành phương bắc, cùng mưu đại kế.

Khương Thành nằm cạnh sông ngòi Bắc Cương Đông Nam, ba mặt là sông, lúc trước là nơi trữ lương của Bình quân, mặc dù dễ thủ khó công, song cũng không phải là yếu địa binh gia, xưa nay không được chú ý lắm. Mà Hách Liên Xung sốt ruột dẫn quân về nam, sẽ càng không phí nhiều sức ở đây, Lâm Xương trốn nơi đây cũng có thể thiết lập quân trấn, nhân lúc người khác hỗn chiến tranh đoạt giang sơn, nghỉ ngơi lấy lại sức, chuẩn bị sau này sử dụng.

Binh sĩ đi suốt ngày đêm, chẳng dễ gì đến được kinh thành, tìm Hà Yến, thế nhưng Hà Yến đang bận hộ thành chuẩn bị cho cuộc chiến, chẳng có thời gian xem.

Tận đến nửa tháng sau, mọi sự thỏa đáng lại thâu long chuyển phượng cứu Hoàng đế ra, hai cỗ xe ngựa chạy gần trăm dặm rồi, bấy giờ mới nhớ tới lá thư của Lâm Xương.

Nắng mai chiếu khắp, đồng không tang thương.

Xe ngựa đi lên phương bắc rất nhiều ngày, tạm dừng bên thành Lân Đăng.

Ánh nắng từ sau tấm màn nhung đen rọi vào bên trong xe ngựa, chiếu lên rèm mi như lông vũ của người nọ, lấp lánh sáng.

Hà Yến cúi đầu nhìn người ngủ trên đầu gối mình.

Khuôn mặt nghiêng gầy gò, lại điềm đạm yên tĩnh không nói nên lời.

Bên ngoài mã phu ghìm cương dừng ngựa, chờ xe ngựa dừng lại mới tới gần màn che nói khẽ một câu, “Khách quan, đến Lân Đăng rồi.”

Hà Yến gật đầu, không lên tiếng, đang định gọi người nằm trên đùi mình dậy, lại thấy Nguyên Kinh cựa mình, ngơ ngác ngồi thẳng dậy, nhìn hắn chằm chằm.

Trên mặt hằn một dấu đỏ, ngủ đến đôi mắt mơ màng, lại sinh ra chút thần thái dịu dàng lạ thường.

Hà Yến hơi ngưng thần, véo mạnh mặt y, “Sao mà ngủ thành ra thế này?”

Nguyên Kinh không nói gì, từ trên thảm nhung bò dậy, vén màn nhìn ra ngoài, “Tới rồi.”

Hà Yến bị y gối tê rần hai chân, nhưng cũng không nổi giận được, chỉ thản nhiên nói một câu, “Ừ, muốn xuống không?”

Nguyên Kinh quay đầu lại, mắt phượng hàm tiếu, “Muốn.”

Hà Yến giơ tay muốn mượn sức đứng dậy, thế nhưng chân tê cứng, bất kể thế nào đều không nhúc nhích được.

Người bên cạnh ngồi ngay ngắn hồi lâu, hơi tiếc nuối, “… Tướng công… chân ngươi vậy mà tàn tật…”

Mặt Hà Yến sầm xuống, “Ta thấy ngươi ngủ đần rồi phải không? Ta rất khỏe mạnh.”

Nói xong cắn răng xuống xe.

Vừa đứng thẳng dậy, liền thấy cỗ xe ngựa theo sau cũng dừng lại, một người xuống xe, vận trường bào vạt thẳng, đã tháo ô sa trên đầu, đang nhìn nơi này.

Hỉ Liên quấn hồ cừu trên người tiểu hoàng tử kín hơn, bế cẩn thận, chậm rãi đi tới.

Mở miệng định gọi Hà Yến một tiếng đại nhân, song lập tức kịp phản ứng, dông dài nói với hắn: “… Hoài Hoài, ban nãy ở trong xe ta trông thấy kế bên có một quán trà, muốn vào mua ít sữa dê và trà nóng, nhưng lại sợ bên trong đông người ồn ào… đánh thức tiểu thiếu gia, cho nên còn phải phiền ngươi…”

Hà Yến liếc nhìn đứa trẻ, đôi mày rậm nhíu lại, chỉ đành miễn cưỡng nhận hồ cừu.

Lại nói Hà Yến bình nhật hay cầm cung khải thiết khí, nào phải người biết bế em bé, mới chút xíu đã khiến đứa trẻ khóc không thôi, bất đắc dĩ bèn kẹp chặt vào tay luôn cho xong.

Nguyên Kinh nhô người, cực kỳ tò mò nhìn chằm chằm đứa bé gào khóc.

Lông ngân hồ vi vu bay trong gió, em bé bên trong quấn như đòn bánh, chỉ lộ ra khuôn mặt bé xíu, trắng ngần, ấm áp mềm mại.

Trên mặt dính một chút nước mắt lóng lánh, thút thít khe khẽ.

Nguyên Kinh khẽ sờ khuôn mặt non mềm ấy, “… Thật là đẹp.”

Hà Yến thấy vẻ mặt Nguyên Kinh chăm chú, nổi lên ý xấu, “Đây là ngươi đẻ, ngươi quên à?”

Nguyên Kinh sửng sốt, mắt phượng mát rượi, “… Đây…”

Hà Yến cong khóe môi, “Đây cái gì? Ngươi không thấy mặt mũi giống ngươi lắm à?”

Nguyên Kinh chợt cười nhẹ, “Thế cho ta bế đi.”

Hà Yến kẹp chặt đứa trẻ, “Ngươi không bế được, lại ngã nữa đấy.”

Nguyên Kinh giơ tay, “Sẽ không ngã đâu.”

Khi hai người nói chuyện, em bé quấn trong tã tựa hồ khóc to hơn, Hà Yến rất bực bội, thấy Hỉ Liên chưa về, người trước mắt lại cố chấp giơ tay chờ, bèn bỏ cái cục đó lên.

Sau đó lại không yên tâm nói: “Ôm cho chắc, ngã chết là không còn nữa đâu.”

Nguyên Kinh không nói gì, chỉ đón lấy đứa trẻ.

Kể cũng lạ, em bé vừa vào lòng Nguyên Kinh liền ngoan hơn không ít, có lẽ là mệt rồi, rầm rì hai tiếng liền ngủ khò khò.

Vẻ mặt Nguyên Kinh trầm xuống, y sợ hãi ngẩng đầu lên, “Chết rồi…”

Hà Yến nhếch môi, “Đang ngủ thôi.”

Nguyên Kinh thần sắc dịu đi, mi mắt buông xuống, chăm chú nhìn nhóc con trong ngân nhung một lúc lâu, nhìn em bé lại ngó Hà Yến, “Sao không có chỗ nào giống ngươi vậy?”

Hà Yến hừ lạnh một tiếng, “Sao lại không giống, ta thấy rất giống mà.”

Nguyên Kinh lại cúi xuống ngắm hồi lâu, cười nhàn nhạt, “Giống.”

Hà Yến đứng yên một chỗ, nhìn người nọ quần áo cẩm bạch, vùng chân mày yên bình điềm tĩnh, mới cảm thấy đây chính là Giang Hoài Cẩn rồi.

Dung mạo thanh tú, minh mâu ấm áp.

Rốt cuộc không còn đôi mắt lạnh lẽo căm hận trừng mình, một trái tim nóng, lại một khuôn mặt lạnh.

Hỉ Liên xách từ quán trà ra hai cái ấm đồng, bỏ đồ đạc xuống, thấy Nguyên Kinh bế đứa trẻ, vội rảo vài bước tiến lên, vẻ mặt sợ hãi, “… Để nô tài bế cho.”

Nguyên Kinh thấy Hỉ Liên giơ tay tới, vô thức ôm đứa trẻ chặt hơn, nghiêng đầu nhìn Hà Yến.

Hà Yến khoát tay, “Cứ đưa ông ấy đi, đây là Hỉ bá, hầu hạ ngươi rất nhiều năm rồi.”

Nguyên Kinh lúc này mới buông lỏng tay, hơi gật đầu chào Hỉ Liên, “Hỉ bá.”

Hỉ Liên bế chắc em bé, lập tức khom người quỳ xuống, “Hoàng… tổn thọ nô tài…”

Hà Yến lạnh nhạt liếc nhìn lão, “Được rồi.”

Hỉ Liên bị Hà Yến túm vạt áo lôi dậy, đáy mắt không che được nỗi xót xa.

Nhưng nhìn Nguyên Kinh vẻ mặt vô ưu, nụ cười thanh thản, đáy lòng tự dưng cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Chỉ nghĩ Hoàng thượng vui là được, còn người này điên hay không đều không sao.

Mã phu múc một thùng nước từ giếng đá bên ngoài quán trà muốn cho ngựa uống, mới ra khỏi phòng chứa củi đi một trượng đã không gánh nổi, đành phải bỏ thùng sắt kềnh càng xuống đất, thở hồng hộc, ới Hà Yến một tiếng, “Khách quan, phiền ngài giúp một tay.”

Hà Yến nhìn người bên cạnh một cái, “Ta sẽ về ngay.”

Nói xong, liền quay người đi.

Tuyết nhẹ rơi, chân liêu xiêu, dưới cầu gãy nửa hồ sen khô héo.

Nguyên Kinh chăm chú nhìn một gốc hồng mai thấp lè tè bên cầu, sóng mắt đảo quanh.

Điện vàng đồ trắng, ngói đỏ lưu ly.

Năm Thái Sơ thứ ba, thời điểm gần tháng Chạp, Hà Yến đang cùng đám người Lâm Xương trù tính trong phủ.

Chỗ chuyển giao của hồi lang chính sảnh đi ra một bạch diện thiếu niên, trước mắt đang một mình vịn lan can sơn son, nhìn vài gốc hồng mai trong viện, tâm sự nặng nề.

Xích la thường, chi ngọc trâm, Giang Hoài Cẩn hắc mâu ngấn nước, thầm than thế sự vô thường, vận mệnh trêu người.

Đám đại thần phó tướng trong căn phòng đằng sau lục tục đi ra, a dua cười nịnh, nam nhân chính giữa cười vài tiếng ứng phó, lại quay sang nhìn chỗ lan can, thấy người này bẻ hồng mai cạnh hành lang mà ngửi một lúc lâu.

Tiếng bước chân phía sau ngày càng đến gần, Giang Hoài Cẩn quay đầu lại, thấy Hà Yến mặt mày sắc bén, giấu không được vẻ mỉa mai đầy mặt.

“Ngươi lại thích hoa này?”

Giang Hoài Cẩn hơi mím đôi môi mỏng, đáy mắt sinh ra một chút âm lãnh.

Nhìn chằm chằm người trước mặt không hé môi nửa tiếng.

Hà Yến liếc y một cái, “Đần rồi à?”

Giang Hoài Cẩn thần sắc hờ hững, “Nếu đần thật cũng không tệ.”

Hà Yến nhướng mày, cười trầm trầm.

Vài bông tuyết rơi trên quần áo thêu cầu kỳ, dưới ánh mặt trời đặc biệt sáng trong.

Hà Yến hiểu sai ý, nói không thèm suy nghĩ: “Ta biết ngươi một lòng muốn chạy trốn, ngươi nghĩ rằng ngươi đần rồi là ta có thể buông tha cho ngươi? Ta nói cho mà biết, ngươi nên sớm từ bỏ tâm tư này đi, đừng làm chuyện gì ngu xuẩn.”

Sau đó lạnh giọng nói: “Dù ngươi đần rồi, ngươi cũng là người của ta!”

Tuyết yên tĩnh, phủ một tầng kiêm gia thương thương.

Nói hồng trần, cuối cùng chẳng qua một trường yêu hận.

Mã phu cho ngựa uống nước, sau khi sắp xếp thỏa đáng hết thảy, liền gọi người lên xe.

Hỉ Liên đã sớm bế tiểu hoàng tử lên xe, chỉ chờ vung roi khởi hành.

Hà Yến xử lý xong việc trong tay, thấy Nguyên Kinh không ở bên cạnh, còn nghĩ y đã lên xe, liền trực tiếp đi tới xốc tấm màn hắc nhung đằng trước xe ngựa.

Bên trong trống trơn, làm gì còn bóng người nào.

Hà Yến lập tức tái mặt, quay người chạy ra ngoài tìm.

Trong lúc tìm người, lọ sứ nút xanh trong tay áo lại trượt ra, rơi xuống tuyết, lăn xa đi.

Hà Yến bất chấp thể diện, chỉ muốn tìm người, bối rối ngước nhìn lên, lại thấy bóng người ngẩn ra dưới tàng mai.

Khóe mắt giật nhẹ, Hà Yến lạnh giọng quát, “Giang Hoài Cẩn!”

Nguyên Kinh theo tiếng quay đầu lại, “Hửm?”

Hà Yến vẫy tay, “Đi về.”

Nguyên Kinh vừa đi vừa ngoái lại liên tục, lê bước đến bên cạnh Hà Yến, để hắn nắm tay dẫn về.

Lòng bàn tay xúc cảm lạnh và gầy, bất tri bất giác giảm đi lửa giận trong lòng Hà Yến.

Hà Yến vừa đi vừa hỏi: “Ngươi nhìn gì vậy?”

Nguyên Kinh tươi cười điềm đạm, “Cây mai.”

Hà Yến đanh mặt, “Nếu ngươi muốn, đợi đến Khương Thành ta trồng cho ngươi vài gốc là được.”

Dừng một chút, sắc mặt hơi mất tự nhiên, “Ừm… Đến lúc đó… Ta cả ngày ngắm hoa cùng ngươi, được không?”

Tuyết mỏng phất phơ, bị gió thổi tung bay, phù sinh lưu niên này, cuối cùng có thể được lưỡng tương y, trường tương thủ.

Nguyên Kinh bị người nọ nắm chặt tay, tai ửng đỏ lên, “Được.”

Hoàn chính văn
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $37,508
Posts: 50730
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 

Re: Thâm Tỉnh Băng - Thương Bạch Bần Huyết

Postby tuvi » 29 Jan 2020

Chương 77: Phiên ngoại

Tuyết bay lả tả.

Khi Hà Yến đến, Lâm Xương đang ở trong phủ hưởng niềm vui thê nhi, nghe thị vệ tới báo tin, ngay cả phúc cũng chẳng màng hưởng nữa, lập tức bế nhi tử trên đầu gối xuống, đứng dậy ra đón.

Đợi trông thấy Hà Yến, Lâm Xương đang tính lao tới, nhưng nhìn rõ người phía sau hắn lại bị dọa mất thăng bằng quỳ luôn xuống.

Hà Yến cúi xuống nhìn hắn, “Hồi xưa trước mặt y chưa từng thấy ngươi niềm nở thế này, sao hôm nay lại quỳ nhanh nhẹn vậy?”

Lâm Xương trợn mắt nhìn Nguyên Kinh, “Hoàng thượng…”

Nguyên Kinh được Hà Yến đỡ một tay xuống xe, nghe Lâm Xương nói câu này lại nghiêng đầu nhìn Hà Yến, “Không phải ta họ Giang à?”

Hà Yến thấp giọng cười, chỉ mở miệng dỗ dành y: “Ngươi theo Hỉ bá vào trong trước đi, ta muốn trò chuyện với người này.”

Thị vệ bên cạnh nghe vậy thức thời nói: “Lâm tổng đốc đã chuẩn bị sẵn chỗ ở cho đại nhân rồi, không bằng để tiểu nhân dẫn ngài qua đó.”

Hà Yến nhàn nhạt nói: “Cũng được.”

Sau đó lại quay sang Nguyên Kinh, “Đi đi.”

Nguyên Kinh không mở miệng, chỉ khẽ gật đầu, rất ngoan ngoãn.

Lâm Xương bò dậy, nhìn Hỉ Liên và Hoàng thượng được thị vệ dẫn vào trong, khuôn mặt càng cứng đờ, “Tiểu Hoàng đế này sợ là không bình thường lắm…”

Hà Yến nhìn bóng lưng kia xa dần, “Điên rồi.”

“Điên rồi?” Lâm Xương sửng sốt, lại quay đầu nhìn Nguyên Kinh, bóng lưng kia đi vào bên trong cánh cửa tối om, như bạch hồng chìm xuống vực sâu.

Hà Yến tiếp tục: “Tự mình uống rượu độc, nếu không phải trước đó ta đã đổi, sợ là bây giờ ngay cả ta ngươi cũng không gặp được đâu.”

Lâm Xương thở dài, “Thật là một người đáng thương.”

Sau mới có phản ứng, “Không gặp ngươi? Ý ngươi, chẳng lẽ là muốn đi theo y?”

Hà Yến bị Lâm Xương hỏi á khẩu, ngớ ra một lát, nộ sắc nơi đáy mắt từ từ bùng lên, “Bậy bạ! Ngươi nghĩ ta sẽ kém cỏi như thế! Ta chẳng qua muốn xử lý hậu sự cho y thôi…”

Lâm Xương lườm Hà Yến, “Đúng vậy, ngươi là người giỏi giang, đợt trước biên thành Bắc Cương ngươi thà bỏ ta mà đi, cũng muốn dẫn binh của ta về cần vương…”

Hà Yến cười nói: “Tại ta biết ngươi không phải hạng người ngu trung, chắc chắn tự thấy khó mà lui, ai biết ngươi chạy còn nhanh hơn ta tưởng.”

Lâm Xương hừ lạnh một tiếng, “Ngươi vừa đi, Hách Liên Xung liền dẫn binh công thành, tiền tuyến hậu triều đều không yên ổn, ta nghĩ giữ được non xanh lo gì thiếu củi, nếu thực sự cứ thế chết trận, nước mất rồi sợ là cả truy phong cũng không có, chẳng thà dẫn binh chạy trốn còn giữ được mạng sống, sau đó lại nhớ ra nơi này, bèn đến thẳng đây.”

Hà Yến nói: “Nơi này chọn rất tốt.”

Lâm Xương nhướng mày, “Dĩ nhiên, nơi này dễ thủ khó công, dễ nghỉ ngơi dưỡng sức nhất.”

Hà Yến đáy mắt gian trá, “Kế tiếp, ngươi tính làm thế nào?”

Lâm Xương khựng lại, “Không phải đang muốn tới hỏi ngươi sao?”

Hà Yến nói: “Lưu tặc nguyên từ Thiên Tĩnh, Bắc di nguồn từ Hồ Lang, hai bên đều là ngoại tộc, trong thời gian ngắn hẳn sẽ chưa nên trò trống.”

Lâm Xương gật đầu, “Cũng phải, người Trung Nguyên há lại cam tâm tình nguyện chắp tay nhường giang sơn, kế tiếp sợ là phải hỗn chiến rất lâu.”

Hà Yến chăm chú nhìn Lâm Xương, “Ngươi có muốn đánh tiếp không?”

Lâm Xương im lặng một lát, lắc đầu, “Ta chỉ muốn thê nhi khỏe mạnh, không cầu vinh hoa phú quý.”

Hà Yến cười nói: “Chẳng phải ngươi suy nghĩ rất tốt.”

Lâm Xương ngẩng đầu lên, ánh mắt có vẻ giật mình, “Ta còn cho là ngươi sẽ chê ta?”

Hà Yến buồn bã thở dài, “Nếu không phải ngươi gọi ta đến, ta cũng chỉ muốn cùng y nhàn vân dã hạc, cả đời bình an.”

Lâm Xương hỏi: “Ngươi không oán y nữa?”

Hà Yến nói nhàn nhạt: “Y cũng chẳng còn nhớ nữa, ta tội gì đi so đo những việc này, chỉ cần y mãi ở bên cạnh ta là đủ rồi.”

Lâm Xương gật đầu, “Thế giờ ta đi khiển binh luôn?”

Hà Yến hơi giật mình, “Động tác nhanh thế làm gì?”

Lâm Xương lên giọng: “Không phải ngươi nói muốn quy ẩn sao?”

Hà Yến trầm ngâm giây lát, “Việc này còn cần bàn bạc kỹ hơn.”

Lâm Xương bị gió thổi nổi một tầng da gà lên má, “Vào nhà nói tiếp.”

Phủ quan Khương Thành.

Hành lang điêu hoa, mái cong rồng lượn.

Trong sảnh đường cũng cổ phác nhã trí, có vận vị Bắc Cương.

Nữ nhân thong thả vào nhà thoa một tầng son phấn mỏng, kết hợp ngọc trâm tố nhã, nền nã thích hợp.

Liên Nguyệt nghe Hà Yến dẫn theo gia quyến, nghĩ ở trong phòng một mình cũng rất ngột ngạt, muốn đến trò chuyện, bèn trực tiếp dẫn tiểu nhi tử tới thăm dò đến cùng.

Gió chiều giá buốt, trong sảnh đường đốt chậu than mà vẫn chẳng giấu được sự quạnh quẽ.

Một ngọn đèn, một người đầu ngón tay lạnh ngắt.

Chờ thấy rõ người ngồi ngay ngắn bên kia, Liên Nguyệt thực sự sửng sốt mất một lúc.

Nghe có người vào, Nguyên Kinh đặt chén trà ủ tay xuống, liếc nhìn qua, hắc mâu thanh diễm.

Liên Nguyệt lúc này mới có phản ứng, vẻ mặt xấu hổ, “Muội muội quả thật tướng mạo xinh đẹp, tỷ tỷ thất thố, mong muội đừng trách.”

Nguyên Kinh không nói gì, trên mặt lạnh lạnh thanh thanh, không có mảy may biểu cảm.

Đầu ngón tay dài nhọn khẽ đặt trên tay vịn ghế, Liên Nguyệt ngồi xuống, lại lôi từ vạt áo ra một chiếc khăn lụa, phủi tuyết li ti bám trên vai, “Hà đại nhân và phu quân ta là sinh tử chi giao, tỷ tỷ mới đầu còn lấy làm lạ, người tài ba như Hà đại nhân sao mãi chưa có giai nhân làm bạn, hôm nay được thấy thiên tư muội muội, quả thật không uổng công Hà đại nhân tìm kiếm bấy lâu.”

Nói xong, liền nghe một tràng ho đằng sau.

Quay đầu, lại nhìn thấy một nam tử âm nhu ho sù sụ không nén được, em bé trong lòng thì đang khóc ra rả.

Hỉ Liên vừa vào phòng liền nghe thấy những lời này của Liên Nguyệt, quả thực dở khóc dở cười, đang tính nhắc nhở, lại thấy Liên Nguyệt đứng dậy ra chào, “Sao còn để một nam nhân trông trẻ?”

Liên Nguyệt vừa nói vừa đón lấy đứa bé, thuần thục đu đưa dỗ dành một lúc lâu.

Hỉ Liên thấy Nguyên Kinh không có phản ứng, cũng không ngăn cản, chỉ nhẹ giọng cảm ơn Liên Nguyệt một câu, rồi quay đi bưng trà nóng tới.

Tiểu nhi tử của Lâm Xương ở trong phòng chơi một lúc lâu mới nhìn thấy Nguyên Kinh, ngắm một hồi, sau đó lại ngoan ngoãn đứng trước mặt Nguyên Kinh, ngửa đầu đưa y viên kẹo trên tay, “Cho này…”

Liên Nguyệt hơi xấu hổ, “Lân Nhi… thứ ban nãy con đã liếm cả buổi, sao còn cho người ta nữa?”

Tiểu Lân Nhi kia như không nghe thấy, tiếp tục chìa kẹo ra, “Cho này, ngọt lắm…”

Liên Nguyệt cười thở dài, “Thật là phá quá…”

Lại nói Hà Yến trò chuyện với Lâm Xương một lúc lâu, đã sớm hết kiên nhẫn nghe tiếp, kêu hắn dẫn về chỗ ở, đang suy nghĩ làm sao mới có thể cắt đuôi Lâm Xương, vừa bước qua bậc cửa liền thấy tiểu tử ba tuổi kia đang ra sức xum xoe.

Rất là đáng ghét!

Lâm Xương thu hai tay vào tay áo, nhìn thấy Liên Nguyệt, vẻ mặt căng thẳng, “Sao nàng cũng ở đây?”

Liên Nguyệt ngược lại bình thản, “Nữ nhân gia đến trò chuyện thôi, xem chàng căng thẳng kìa.”

Lâm Xương nghe câu “nữ nhân gia” này, lập tức miệng khô khốc, đưa mắt nhìn Hà Yến.

Không ngờ người này đang đứng phía sau Tiểu Lân Nhi nhà mình, ngọn lửa trong đáy mắt cháy hừng hực.

Lâm Xương thầm hô một tiếng không ổn, vừa định tiến lên bế Lân Nhi đi, thì thấy Hà Yến giơ tay ra trước.

“Không được-“

Giọng Lâm Xương lại thoáng có vài phần thê lương.

Liên Nguyệt lườm hắn, “Sao vậy?”

Nguyên Kinh thấy Hà Yến cùng giơ tay với mình, trên mặt thoáng nụ cười nhẹ, như hoa hé nở vậy.

Chỉ năm ngón tay đan vào nhau, lại là khanh khanh ta ta giấu không được, tình ý miên miên.

Liên Nguyệt thấy thế cười nói: “Còn tưởng muội muội tính tình lãnh đạm, hóa ra là thấy ngài mới chịu cười một chút.”

Lâm Xương giọng khàn khàn, “Mau câm miệng đi.”

Hà Yến nắm tay Nguyên Kinh, “Trời không còn sớm, vào trong trước đi.”

Nói xong, liền lôi y vào bên trong.

Tiểu Lân Nhi kia quay đầu nhìn cha mẹ mình, thế mà gào khóc ầm lên.

Liên Nguyệt nhìn Nguyên Kinh đứng dậy đi theo Hà Yến vào trong, sắc mặt trở nên khó coi.

Ban nãy người này được áo choàng ngân hồ che toàn thân không nhận thấy, giờ nhìn lại vóc dáng và mặt giày mới thấy không hề giống một nữ nhân.

“Đây…”

Lâm Xương vội bế Lân Nhi tới, lại nhìn Liên Nguyệt một cái, “Nam nhân đấy…”

Liên Nguyệt trố mắt, cúi đầu nhìn đứa trẻ trong lòng mình, “Kia… đây…”

Lâm Xương nói: “Nàng đưa con đi trước đi…”

Hà Yến vừa đóng cửa liền quay lại đè người ta lên cửa, “Nhớ ta không?”

Đôi mắt Nguyên Kinh như điểm sơn, “Nhớ.”

Hà Yến mừng thầm, muốn hôn y một cái, nhưng môi chạm môi rồi lại không thể dừng.

Bốn mắt nhìn nhau, một đôi là hắc đồng sâu thẳm, một đôi lại là mắt phượng hơi rời rạc.

Môi Nguyên Kinh lành lạnh, mềm mềm, Hà Yến dùng đầu lưỡi cẩn thận mô tả, khẽ mút liếm, tay cũng theo đó luồn vào áo choàng, kéo xiêm y bung ra, trượt vào khẽ vuốt ve hồng anh trước ngực.

Bên tai vang lên một tiếng rên nhẹ vô ý, lại chừng như muốn đòi mạng Hà Yến.

Lửa dục bốc lên, nụ hôn cũng từ hiền hòa ôn nhu ban đầu nhiễm thú tính, tùy ý cuồng liệt, phủ kín môi và cổ Nguyên Kinh.

Áo choàng ngân hồ rơi xuống đất, bị hai bàn chân giẫm lên, bước chân hỗn độn, hơi thở thất thố.

Hà Yến đẩy y lên giường, thở hổn hển, trong đôi mắt toàn là lửa dục hừng hực.

Chỉ là, còn chưa kịp giơ tay cởi xiêm y người nọ, lại có đôi tay bám lên cổ mình trước, cởi áo tháo đai lưng, lộ ra cơ bắp săn chắc.

Hà Yến cười khẽ, “Sốt ruột như vậy?”

Nguyên Kinh hai tay khựng lại, ngây ra, “Hả?”

Ngón tay Hà Yến cọ mặt mày xinh xắn kia, “Ngươi chưa bao giờ như thế, ta rất vui.”

Thấy mắt phượng lờ mờ, không nhiều lời nữa, chỉ cởi sạch sẽ quần áo Nguyên Kinh, giật cẩm y trên người mình, cúi xuống.

Da thịt dán sát, quấn chặt lấy nhau.

Tai và cổ bị môi lưỡi liếm mút, ngứa ngáy khó chịu, Nguyên Kinh đôi mắt tán loạn muốn giơ tay đẩy ra, nhưng hơi nóng kia đã tới ngực, như làm việc ác mà mút mát cắn nhẹ, khiến hai điểm ấy trơn bóng đỏ tươi, loang loáng phát sáng.

Ngón tay thuôn thuôn theo đó dời xuống, Hà Yến chạm vào mé trong đùi người bên dưới, vuốt ve vòng quanh chỗ u mật, thấy ánh mắt Nguyên Kinh sợ hãi, lại xấu xa cho một ngón tay vào.

Nguyên Kinh khẽ nhíu mày, ánh trăng bàng bạc đổ vào phòng, đôi mắt phượng đen sẫm lại hơi ươn ướt.

Hà Yến kiên nhẫn cẩn thận đảo nhẹ, chỉ cảm thấy đầu ngón tay như đút vào dương chi, bên trong mềm mại, cảm giác rất tuyệt vời, vào thêm một ngón tay, lại thành hút chặt, ẩm mềm bao lấy.

Nguyên Kinh không nhịn được rên một tiếng, hai tay túm cánh tay Hà Yến, “Nhẹ thôi…”

Hà Yến rút tay ra, thẳng lưng lên, trong đầu nhớ lúc đi Hỉ Liên mang theo hương chi, đang do dự có nên ra ngoài hỏi Hỉ Liên không, thì thấy cái hộp nhỏ đen sì trên mép giường.

Hà Yến thở dài trong lòng, nghĩ lão thái giám này cũng khá quan tâm.

Nhưng vừa mới mở nắp, người bên dưới lại hơi nhổm dậy ngậm môi hắn.

Hà Yến hắc đồng chợt lạnh, khóe môi khẽ nhếch, sau đó hôn càng hung mãnh hơn.

Một mặt nóng bỏng công kích môi lưỡi người nọ, một mặt phết cao chi trong hộp bôi lên huyệt khẩu mềm mại, sau đó đâm vào, bôi trơn từ từ, cho đến khi vào ba ngón tay, lại nhìn mặt Nguyên Kinh không hề có vẻ đau đớn, lúc này mới buông lỏng y ra, rút ngón tay, lấy vật căng cứng dưới thân cọ xát nếp uốn một lúc lâu, song không chịu vào.

Nguyên Kinh bị khiêu khích toàn thân run rẩy, mắt phượng thất thần, “Ngươi…”

Hà Yến chăm chú nhìn y, tinh mâu trầm ổn, “Muốn?”

Hai má Nguyên Kinh đỏ ửng lên, “Ừ.”

Hà Yến nói giọng khàn khàn: “Thế tự mình tách chân ra chút nữa, cho ta xem ngươi muốn cỡ nào.”

Nguyên Kinh chần chừ chốc lát, sau đó dạng chân ra rộng hơn.

Hà Yến khẽ hít một hơi, trái lương tâm nói: “Cũng không phải là rất muốn…”

Nguyên Kinh thần sắc ngẩn ngơ, hơi nghi hoặc sờ hông mình, “… Mở không ra nữa…”

Hà Yến thấy dáng vẻ ghẹo người này, trong lòng lập tức rung động, tính khí bá đạo tiến thẳng vào, cho đến ngập hết cả.

Bên trong căng ra hết cỡ, có mồ hôi dồn lên đầu, làm ướt rèm mi đen nhánh, thoạt nhìn lại như nước mắt, tự dưng thêm rất nhiều vẻ dâm ngược. Nguyên Kinh không tự chủ được co lại, nhưng hậu huyệt bị nam căn cắm sâu vào, mới đầu còn cạ cạ, chờ sau khi thích ứng liền mạnh mẽ ra vào từng phát.

Hai người cổ kề cổ chân đan chân, môi lưỡi quấn nhau, xác thân tương liên.

Chỗ giao hợp cũng càng lúc càng dính, thúc vang thành tiếng, thanh sắc dâm mỹ.

Nguyên Kinh chân cẳng mềm nhũn, tay có phần chống không được, bị Hà Yến nhìn thấy liền đè trên giường, ấn chân thúc vào không ngừng.

Tới canh hai, màn buông xuống.

Có người rên rỉ kìm nén say người, thở hổn hển mê hoặc lòng.

Hà Yến sức eo cực tốt, thúc liên tục rất lâu không nghỉ, trán nhỏ mồ hôi, từng giọt rơi lên ngực bụng người nọ, lẫn dịch nhầy phía trước chảy ra, dính dấp một mảnh.

Nguyên Kinh như hư thoát, chỉ có phân thân ngóc lên, còn các chỗ khác đều mềm nhũn.

Mắt thấy sắp lên đỉnh, lại nghe Hà Yến lạnh lùng nói, “Kêu tướng công!”

Nguyên Kinh bị thúc chẳng còn sức lực, “… Tướng… tướng công…”

Hà Yến lại lớn tiếng nói: “Kêu nữa!”

Nguyên Kinh tinh thần rời rạc, “… Tướng công…”

Trên tâm lý cực thỏa mãn, Hà Yến ánh mắt sáng rực, cúi nhìn lỗ nhỏ kia bị bắt ngậm nhả vật khổng lồ, tim đập càng nhanh hơn, sau đó đẩy mạnh vài phát, rên khẽ một tiếng, bắn chất dịch màu trắng đục vào trong cơ thể Nguyên Kinh.

Xong việc, Nguyên Kinh da như sương tuyết, rịn một tầng mỏng mồ hôi lạnh.

Nhưng còn chưa kịp nghỉ ngơi đã bị lật người lại, thúc vào hậu huyệt sưng đỏ.

Người vùi trong chăn nệm nức nở một tiếng, “Đủ rồi…”

Hà Yến như bị ma nhập, “Không được!”

Lại nói: “Ngươi đừng vội, lần này tướng công sẽ cho ngươi thoải mái.”

Tiếp đó nắm thắt lưng nhỏ xíu kia, nâng y lên thành tư thế quỳ, tháo dây buộc tóc trên đầu Nguyên Kinh trói ngược tay y lại, thúc mạnh không nghỉ.

Chờ Nguyên Kinh cũng xuất tinh rồi, Hà Yến lại vẫn chưa thỏa mãn, ôm tới làm lần nữa.

Hai người này liều chết triền miên, tận đến tinh mơ gà gáy mới xong.

Hết
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $37,508
Posts: 50730
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng tuvi từ: Que Huong

Previous

Return to Truyện Ðọc



Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 6 guests