Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ - Hàn Phong

Truyện tình mùi mẫn, truyện ma kinh rợn hay các thể loại khác. Xin mời vào.

Moderators: Mười Đậu, SongNam, A Mít

Re: Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ - Hàn Pho

Postby tuvi » 13 May 2022

Chương 15: Không Có Tư Cách Quản

Giờ phút này Bùi Lạp Minh đang ôm người phụ nữ trong ngực khóc sụt sùi, còn nguời phụ nữ này không ai chính là vừa nãy ở trước mặt cô nói linh tinh Hạ Tình!

Chỉ thấy ngón tay cô ta đang bấu chặt vào tay áo tây trang của anh, lôi kéo như vậy chặt, đôi mắt tràn đầy hơi nước, thê lương buồn bã, cứ như vậy ngửa đầu nhìn Bùi lạp Minh.

Như vậy ánh mắt, ngay cả người có trái tim sắt đá, sợ cũng bị hòa tan.

Thế nhưng ánh mắt này đối với Hứa Mộ Nhan mà nói như một cây châm đang chậm rãi đâm vào trái tim cô,làm lòng cô một mảnh đau đớn.

Hứa Mộ Nhan chỉ thấy đại não như bị lọt nửa nhịp, trong lòng lúc này thấy thật tối tăm, không dám tin nhìn đôi nam nữ đang ôm nhau trước mặt.

Thời gian như dừng lại, cô sững sờ nhìn hai người, nhất thời không biết làm thế nào.

Cho đến khi chiếc điện thoại trong tay cô bỗng nhiên “phanh” rơi xuống đất, mới đưa cô, anh và cô ta tỉnh lại!

Bùi Lạp Minh giật mình quay đầu lại, vẻ mặt có chút hoảng hốt, nhưng thấy rõ người đứng ở cửa là Hứa Mộ Nhan sau, hàng lông mi nhíu chặt được giãn ra, được thả lỏng một hơi.

Rồi sau đó anh quay đầu nhìn về phía Hạ Tình ở bên tai cô ta nói mấy câu mà chỉ hai người mới nghe được, tiếp theo vẻ mặt Hạ Tình đầy hạnh phúc đi qua cô, đi ra ngoài thời điểm không quên hướng Hứa Mộ Nhan lộ ra nụ cười chiến thắng.

Xem ra cô ta là ở công khai cùng cô cái này Bùi phu nhân khiêu chiến, để cho cô không còn mặt mũi ở trước mặt mọi người.

Cho đến khi bóng lưng Hạ Tình biến mất ở hành lang, Bùi Lạp Minh mới thoải mái sửa lại tây trang, xoa nhẹ trán đí đến bên cạnh Hứa Mộ Nhan nhàn nhạt mở miệng, “Mới vừa rồi chuyện xảy ra coi như không có nhìn thấy, nhớ, cô không có tư cách quản chuyện của tôi.” Nói xong liền cũng không quay đầu đi ra ngoài.

Một khắc kia Hứa Mộ Nhan cảm giác ngực như có một đốm lửa đang từ từ thiêu đốt lấy cô, hơn nữa càng đốt càng mãnh liệt, giống như tế bào trong cơ thể đều sắp bị cháy rụi, cũng không có nơi giải tỏa.

A…..Không có tư cách?

Đúng vậy, cô chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa với anh, quả thật không có tư cách quản.

Cô quật cường ngẩng đầu lên, cố gắng để sương mù trong mắt lưu trở về, cô không cho mình chịu uất ức, phải kiên cường đứng lên tiếp tục chờ, chờ một ngày nào đó Bùi Lạp Minh thấy được tấm chân tình của cô…

Buổi dạ tiệc từ thiện kết thúc đã là 11 giờ 45 phút, đã là nửa đêm rồi.

Đi ra khách sạn, gió lạnh buổi đêm thổi tới, lại không thể thổi tan sầu não trong tròng mắt Hứa Mộ Nhan.

Cô theo Bùi lạp Minh ngồi xe riêng trở về biệt thự, dọc theo đường đi anh và cô đều im lặng không nói, cô nhìn bên ngoài phong cảnh, bên trong xe một mảnh yên lặng, yên tĩnh đến quỷ dị.

Có thể nói một người trầm mặc là an tĩnh, hai người trầm mặc là áp lực, những lời này cô đã thấm sau vào trong lòng.

Hai người vừa đi vào phòng khách đã thấy mẹ Bùi ngồi trên ghế vẻ mặt thản nhiên xem tivi, ăn bánh ngọt.

“Mẹ, đã khuya rồi mẹ tựu ăn ít một chút, tránh cho người cảm thấy không thoải mái.” Bùi lạp Minh vừa đi vừa áo khoác tây trang ra, khuôn mặt tuấn dật tràn đầy nhu tình, Hứa Mộ Nhan cảm thấy chắc trên đời này anh sẽ không bao giờ đối với cô cười như vậy.

“Không có việc gì, mẹ đều biết thân thể mẹ từ trước đến giờ……..”

Đang ở cô quay người đi lên tầng là lúc, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng la của anh, “Mẹ, mẹ làm sao vậy? Mẹ đừng làm con sợ!”

Hứa Mộ Nhan vội vàng chạy tới, tay phải vừa định xem mạch mẹ Bùi, lại bị Bùi Lạp Minh đẩy ra.
Vẻ mặt anh buồn rầu đem mẹ Bùi ngất xỉu nhẹ nhàng ôm lên ghế salon, rồi sau đó đưa tay kiểm tra hơi thở của bà, hô hấp dị thường dồn dập.

“Dì Dung, nhanh đi gọi điện thoại, gọi xe cứu thương đến đây.” Trong giọng nói của anh nói ra được sự uy nghiêm lạnh lùng.

“Me!Mẹ làm sao vậy?Đang êm đẹp sao lại té xỉu?” Bùi Lạp Thần từ trên tầng thật nhanh chạy xuống, thanh âm mát lạnh kèm theo một tia nức nở.

Thấy thế, Hứa Mộ Nhan bước nhanh đi tới bên cạnh mẹ Bùi, chỉ thấy sắc mặt bà tái nhợt ở giữa còn có phiếm hồng, ngực phập phồng lợi hại, tình huống không được ổn.

“Các anh mau mở hết cửa sổ ra, để tôi xem một chút.” Hứa Mộ Nhan tỉnh táo nói.

Âm thanh của cô hết sức trầm tĩnh, như một viên thuốc an thần làm trong nháy mắt đem đáy lòng lửa nóng của Bùi Lạp Minh ép xuống.
Bùi Lạp Minh ánh mắt sắc như thiên ưng nhìn về phía Hứa Mộ Nhan môi mỏng khẽ mở, “Chỉ bằng y thuật của cô?”

Giọng nói lạnh lẽo của anh mang theo tia nghi ngờ, còn có một tia…..khinh thường.

“Đúng, chỉ bằng tôi!” Hứa Mộ Nhan không rảnh để ý đến sự khinh thường của anh, trước mắt cứu người là quan trọng nhất!
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $44,708
Posts: 65268
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng tuvi từ: Que Huong

Re: Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ - Hàn Pho

Postby tuvi » 13 May 2022

Chương 16: Lo Sợ

“Cô cho rằng tôi có thể một lần nữa tin tưởng cô sao? Có phải hay không cảm giác hại chết một người còn chưa đủ?”

Bùi Lạp Minh hơi thở lạnh lẽo cùng khuôn mặt tuấn dật làm cho hắn tản ra một loại khí thế đặc biệt, làm cho người ta không dám nhìn thẳng.

Nhưng Hứa Mộ Nhan biết, giờ phút này cô tuyệt đối không thể để mình bị lời nói của Bùi Lạp Minh chọc giận được, dù sao mệnh của mẹ Bùi quan trọng hơn!

Nhìn mẹ Bùi sắc mặt đỏ lên do hô hấp dồn dập, rất có thể do bị thức ăn ngạnh ở đường hô hấp dẫn tới, nếu không kịp thời chữa trị, sẽ có nguy hiểm đến tính mạng.

“Bùi lạp Minh, nếu như anh làm trễ nãi cứu chữa mẹ, thì hậu quả anh tự chịu trách nhiệm?” Hứa Mộ Nhan lạnh lùng nói, trong thanh âm lộ ra không cho người ta cự tuyệt.

Nghe vậy, hắn lông mi dựng lên, trong nháy mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, người phụ nữ này còn dám công khai cùng hắn hô to gọi nhỏ? Thật là ăn gan hùm mật gấu!

Nhưng trước mắt không phải lúc cùng cô tranh cãi, có thế nào cô cũng học y, dù sao y thuật cũng không đến nỗi quá kém.

“Chị dâu, nếu chị có thể cứu sống mẹ, tôi về sau cũng không cùng chị bướng bỉnh nữa, tôi tin tưởng y thuật của chị!”

Bùi Lạp Thần vừa nói vừa kéo Bùi Lạp Minh ra bên cạnh, tránh cho anh quấy rầy chị dâu bắt mạch.

Hứa Mộ Nhan tránh qua anh đi tới bên mẹ Bùi cúi người xuống, tỉ mỉ nhìn một chút mắt của bà, rồi miệng, mũi, rồi sau đó thoáng thở phào nhẹ nhõm, tiếp theo cô bắt mạch.

Ở lúc khẩn cấp cô có thể trước dựa vào phương pháp của cha xem bệnh cho mẹ Bùi.

Bùi Lạp Minh bình tĩnh khí, ngưng mắt nhìn cô.

Vẻ mặt Hứa Mộ Nhan cực kỳ tập trung, môt đôi trong veo mắt như băng sơn trong suốt, lông mày nhỏ nhắn thỉnh thoảng nhăn mày, thỉnh thoảng giãn ra.

Giờ phút này Bùi Lạp Minh bỗng nhiên phát hiện cô tuy không có tuyệt sắc khuôn mặt, nhưng trên người cô lại có một loại hấp dẫn người khác, là cái gì đây?

Là sự nhàn nhạt thú vị, hay là nghiêm túc chuyên tâm vẻ mặt, hay là im lặng cao quý khí thế?

Hắn không rõ ràng lắm, nhưng duy nhất khẳng định là từ trên người cô phát ra ánh sáng, lại khiến cho người ta hoa mắt.

Ngay cả ở một bên Bùi Lạp Thần cũng si ngốc nhìn cô, ánh mắt này làm cho khuôn mặt Bùi lạp Minh trầm xuống.

Một lúc sau Hứa Mộ Nhan mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, mẹ Bùi quả nhiên là vì thức ăn ngăn ở đường hô hấp mà dẫn tới khó thở, sắc mặt càng ngày càng hồng.

“Mẹ, bà như thế nào?”

Bùi lạp Minh trầm giọng hỏi, lông mày chau lại, hiển nhiên cực kỳ lo lắng.Hứa Mộ Nhan không để ý đến anh, chỉ nhàn nhạt quét mắt nhìn anh một cái.

“Lạp Thần, tôi cần cậu hỗ trợ.”

Cô đây là đang không thèm để ý đến hắn?

Cho ra cái này nhận thức sau, Bùi lạp Minh sắc mặt nhất thời trầm xuống, trong mắt lóe lên sự nguy hiểm.

“Chị dâu, muốn tôi làm gì?” Bùi Lạp Thần lập tức hai mắt tỏa sáng đi đến bên cạnh cô.

“Dùng sức vỗ sau lưng mẹ.”

“Được, được, tôi tới!” Bùi lạp Thần đem mẹ Bùi đỡ dậy, bắt đầu vỗ vào.

Bùi lạp Minh lạnh lùng nhìn hai người trước mặt, chỉ mong mẹ không có việc gì, nếu không hắn nhất định sẽ không tha cho cô!

“Khụ khụ….Khụ khụ…”

Ước chừng vỗ được một phút, mẹ Bùi mới chợt ho khan, trong chốc lát bánh dẻo ngạnh ở trong cổ họng cũng ho ra.

“Mẹ, mẹ cuối cùng cũng tỉnh, mới vừa rồi thật sự hù chết bọn con!” Bùi Lạp Thần vẻ mặt mừng rỡ nói.
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $44,708
Posts: 65268
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 

Re: Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ - Hàn Pho

Postby tuvi » 13 May 2022

Chương 17: Câu Lạc Bộ ‘Hoàng Kim Bại Khuyển’

Mẹ Bùi mở mắt ra, ý thức dần dần rõ ràng, bà cũng không biết vừa rồi xảy ra chuyện gì, cảm thấy có cái gì đó nhéo ở cổ bà, hô hấp của bà rất khó khăn.

"Mẹ mới vừa rồi làm sao vậy?" mẹ Bùi sâu kín hỏi.

“Mẹ, mẹ trước uống một ngụm nước đã.” Hứa Mộ Nhan thân thiết đem ly nước đưa cho bà.

“Mẹ, chi dâu vừa cứu mẹ….mẹ vừa mới bị mắc nghẹn bánh dẻo, cho nên khó thở, về sau buổi tối mẹ không nên ăn những thức ăn khó tiêu nữa.” Bùi lạp Thần cười trả lời.

“Thì ra là vậy, lần này thật làm phiền con Mộ Nhan, nếu không cái mạng già này của mẹ sợ sẽ phải chôn vùi ở bánh dẻo này đi.” mẹ Bùi từ ái kéo tay Hứa Mộ Nhan, ánh mắt nghiêm nghị lúc trước đối với cô giảm bớt, thay vào đó là một mảnh ấm áp.

“Đúng vậy, may lần này có chị dâu là bác sĩ, nếu không chờ xe cứu thương đến không biết là đợi bao lâu đâu.”

“Mẹ, lúc đấy cũng chỉ là ngẫu nhiên mà thôi, thời gian không còn sớm mẹ đi ngủ thôi.”

Lời nói Bùi Lạp Minh như một chậu nước lạnh làm dập tắt không khí đang hòa hợp lúc này.

Đúng lúc này điện thoại di động Bùi lạp Minh vang lên, “Cái gì! Đừng nóng vội, tôi đến ngay bây giờ.”

Sau đó anh hoảng hốt đi qua Hứa Mộ Nhan chạy ra ngoài cửa.

“Anh! Hơn nửa đêm rồi anh còn muốn đi đâu!”

Hứa Mộ Nhan nhìn bóng lưng đã di xa của anh, khóe miệng hiện lên nụ cười khổ, nếu như cô không có đoán sai thì người gọi thiện thoại cho anh là Hạ Tình đi.

Hôm sau đến giờ tan việc, điện thoại di động trong túi Hứa Mộ Nhan vang lên, ra là cô bạn thân Shasha của cô thất tình, cần cô một bác sĩ an ủi cô ấy.

Kể từ sau khi cô kết hôn đến nay chưa có cùng Shasha gặp mặt, cô cũng đang định tối nay không về nhà ăn cơm, phá vỡ một lần quy định của nhà họ Bùi phải về nhà ăn cơm tối lúc 7 giờ rưỡi.

Đứng chờ thang máy, Hứa Mộ Nhan goi điện thoại cho Bùi Lạp Minh thông báo cho anh một tiếng, tránh cho anh đến lúc đó lại mượn cơ hội này gây khó dễ cho cô.

Nhưng cô gọi liên tiếp ba bốn cuộc vẫn không có người nghe máy, chẳng lẽ anh vẫn đang bận?

Không có biện pháp khác cô đành nhắn tin cho anh, chỉ là Hứa Mộ Nhan không nhớ đến tín hiệu ở cửa thang máy rất yếu, cứ như vậy tin nhắn cô gửi đi thất bại mà cô cũng không biết…

Buổi tối, trên con phố náo nhiệt ở A thị có một điểm nóng KTV trong có một. gian phòng, tụ tập một chuyến ‘hoàng kim bại khuyển’, cái gì là ‘hoàng kim bại khuyển’ Đây là tên một Câu Lạc Bộ của những người phụ nữ, học vấn tướng mạo vóc dáng không tệ nhưng đến thời kỳ vàng son (25-30) tuổi vẫn còn độc thân chưa tìm được chồng.

Nghe tên cũng liền biết là Câu Lạc Bộ này như thế nào, nói thẳng ra là một chỗ những người phụ nữ độc thân cô đơn tụ tập một chỗ, lẫn nhau an ủi, chửi mắng những tên đàn ông xấu xa để gϊếŧ thời gian, bởi vì Shasha thất tình cho nên muốn cùng Hứa Mộ Nhan hảo hảo Happy một phen, trút hết cảm xúc của mình.

Vừa vào đến cửa, Hứa Mộ Nhan liền cảm thấy khóc không ra nước mắt, phát hiện mình là bị Shasha lừa đến, trước cô ấy ở trong điện thoại nói rõ ràng chỉ có hai người các cô tụ hội, mà giờ phút này cô lại bị liệt vào ‘hoàng kim bại khuyển’ gì đó, xin nhờ dù gì cô cũng kết hôn rồi…

Mới vừa bắt đầu thời điểm chỉ có hai, ba người, Shasha thủ một bài tương tư làm màn mở đầu, hát phải ra hình ra dáng, sau đó người tiến vào ngày càng nhiều, một cuộc náo nhiệt diễn ra, ăn uống ca hát, cuộc sống với những áp lực thường ngày cũng được phón.

Đúng lúc này, một người phụ nữ ngồi vào bên cạnh Hứa Mộ Nhan….
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $44,708
Posts: 65268
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 

Re: Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ - Hàn Pho

Postby tuvi » 13 May 2022

Chương 18: Tính Mạng Quý Giá

Đúng lúc này, một cô gái xõa tóc dài ngồi bên cạnh Hứa Mộ Nhan, hát một bài đầy bi thương, sau đó uống một ly lại một ly Whisky, sau đó có thể xảy ra chuyện gì liền biết, một ly lại một ly sau đó một chai lại một chai, đáng tiêc cô gái đó chỉ có can đảm mà không có tửu lượng, sau đó té ngã trên ghế salon, cô loáng thoáng nghe được tiếng nói đứt quãng của cô gái kia thì ra là ‘người yêu kết hôn, cô dâu lại không phải là cô ta’ thật là bi kịch, cô có gắng lắng nghe, cô trong lòng cảm thấy chua sót, có chút khó chịu, lại không biết mở miệng thế nào để an ủi…

Hứa Mộ Nhan suy nghĩ về cô gái trước mắt này, mỗi ngày làm việc mà nói đều rất lý trí, tư liệu và logic tương quan, nhưng gặp phải chuyện tình cảm thì không còn lý trí, suy tư logic đến phân tích…

Có lẽ, cũng do vậy mà tình yêu mới hấp dẫn con người đi!

Trong tình yêu, mỗi một tia tình cảm đều cũng tinh sảo kèm theo tia phức tạp, nếu có thể phân biệt bằng lý trí rõ ràng, thì thế giới này không có nhiều nguời khổ vì yêu, không phải sao?

Nghe một bài lại một bài những ca khúc buồn, sao không chia tay trong vui vẻ, cùng làm phụ nữ làm gì phải làm khổ nhau.

Cho đến lúc này Hứa Mộ Nhan mới phát hiện KTV là một chỗ rất thần bí, khi một đám người bị giam lại trong một căn phòng, khi bị ép nghe từng chữ trong câu hát của họ thì trong không gian nhỏ hẹp này lại dễ dàng làm cảm xúc bị cảm hóa, tâm tình cũng đi theo buồn buồn không vui, khi đó bất tri bất giác cũng sẽ uống nhiều thêm mấy ly…..

“Nhan Nhan, cậu tạm thời uống một ít rượu, nếu không một hồi mình dẫn cậu về”

Đang lúc Hứa Mộ Nhan cầm ly rượu lên lần nữa đưa đến bên miệng thời điểm, cô liền nghe được Microphone một câu nói như vậy đến, cô bên trái nhìn một chút bên phải nhìn một chút, bên phải nhìn sang, nhìn thấy đứng ở màn hình TV bên cạnh Shasha cầm Microphone đang lớn tiếng đối với cô nói chuyện.

“Mình chỉ uống mấy chén mà thôi, đầu óc vẫn còn tỉnh táo!”

Vậy cũng không cho cậu uống nữa, bởi vì mình tới thời điểm mình mượn xe QQ của bạn trai cũ, sau đó cậu phải làm tài xế cho mình, cậu không biết đâu, khi mình mượn xe hắn thời điểm hắn còn một bộ không cam nguyện cho mượn, sau đó mình liền uy hiếp hắn nói……”

Bởi vì do cồn trong rượu quấy phá, Hứa Mộ Nhan căn bản không nghe rõ Shasha nói gì câu kế tiếp, trước mắt chỉ thấy sao bay đầy trời, sau đó liền chóng mặt quay ra ngủ…

“Nhan Nhan, này, cậu tỉnh tỉnh a!” Mê mê hồ hồ, Hứa Mộ Nhan nghe như có nguời đang lay thân thể cô vừa kêu tên cô…

“Ừ? Nếu để cho mình ngủ một lúc, một lúc là tốt rồi…” Cô cố gắng mở mí mắt đang nặng trĩu của mình, vừa định mở miệng lại cảm thấy cổ họng có cái gì chát chát ….

“Đi….Đi thôi…..Mọi người chúng ta cũng nên đi về thôi…” Shasha bản thân tửu lượng của cô cũng không phải là cao, vì vậy khi mang đi ra thời điểm người cô cũng lung lay.

“A……..Được…” Hứa Mộ Nhan chậm rãi ngồi dậy mới phát hiện ra mình ở KTV đã ngủ thiếp.

Có lẽ do uống quá nhiều rượu, nên cả người có chút nhức đầu, “Vậy chúng mình làm sao trở về? Cậu xem chúng mình uống cũng không ít.”

Nhưng Shasha lại vỗ ngực cười nhìn về phía cô, “Mình không sao, rất tốt!”

"Cho nên đâu?"

"Cho nên chúng mình đi thôi, đi bãi đậu xe lấy xe."

"Mình xem chúng ta nên thuê xe trở về tốt lắm."

"Không được, đem xe để ở đây, phí đỗ xe rất cao!"

"Nhưng cậu được không?"

"Mình không được, không phải còn có cậu sao?"

"Không được, mình còn vẫn say rượu... Phát sinh ngoài ý muốn làm sao bây giờ?"
"Cậu a, chính là nhát gan."

"Shasha, mình đây là chính là cẩn thận "

"Đúng vậy a Đúng vậy a, hôm nay cậu đã là Đại thiếu phu nhân nhà họ Bùi, phu nhân tổng giám đốc, tánh mạng quý giá lắm!"

Họ đi đến chỗ dừng xe thì điện thoại di động Hứa Mộ Nhan vang lên lần nữa, cô tầm mắt có chút mơ hồ lấy điện thoại di động ra không có nhìn số điện thoại gọi tới hiện lên, đang ở cô chuẩn bị nghe thời điểm, xảy ra chuyện làm cô buồn bực...
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $44,708
Posts: 65268
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 

Re: Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ - Hàn Pho

Postby tuvi » 13 May 2022

Chương 19: Nửa Đường Bị Chặn

Hứa Mộ Nhan cầm điền thoại lên nghe đợi mãi nửa ngày mà đầu dây kia vẫn an tĩnh một âm thanh cũng không có.

“Làm sao vây? Ai gọi tới?”

“Không biết, không có âm thanh.” Hứa Mộ Nhan cau mày nói, cô định xem một chút thòi gian, lại phát hiện ra điện thoại mình hết pin, khó trách vừa nhận điện thoại không có âm thanh…

Mà đầu bên kia điện thoại Bùi Lạp Minh sắc mặt nhất thời âm trầm, người phụ nữ này lại dám không nhận điện thoại của hắn!

Hai người cứ đi như vậy đi đến bãi đậu xe, tuy là như thế, nhưng Hứa Mộ Nhan thấy ấm áp trong lòng, bạn thân chính là như vậy, lúc buồn thì cùng nhau khóc, lúc vui vẻ thì cùng nhau cười ngây ngô vui vẻ, thỉnh thoảng mỗi người một quyến rũ đến cãi nhau, nhưng đều làm đáy lòng cô ấm áp.

Ngồi lên xe, Shasha lấy bọc lớn trong túi sách lấy ra bọc nhỏ nhét vào tay cô, mở ra mới thấy thì ra là phấn má, son môi, còn có nước hoa…

“Shasha, cậu đưa những thứ này cho mình làm gì vậy?”

Shasha nhìn vào gương đem hộp phấn má mở ra, cầm lên đánh một ít lên mặt, sau đó vỗ nhẹ vừa nói, “Cậu cũng nhanh trang điểm lại đi.”

“Sẽ không lại đi tăng hai chứ?Mình nói cho cậu biết, mình hiện tại nhất định phải về nhà, nếu không Bùi Lạp Minh nhất định sẽ không tha cho mình.”

“Đồ ngốc, chính vì muốn về nhà mới phải trang điểm lại.” Shasha vừa nói vừa cầm lên cây chổi lấy ít kem má hồng Bobbi Brown bôi lên mặt.

“Thân ái, mình xem cậu còn chưa có tỉnh đâu? Hứa Mộ Nhan đưa tay lên sờ trán Shasha trêu đùa nói.

“Bà ngốc, mình vừa mới ngủ vừa nãy, hiện tại mình thanh tỉnh nhiều rồi, mà không biết làm sao mà dạo này A thị kiểm tra so với ngày thường tương đối nhiều, nếu chẳng may gặp cậu sẽ phải hối hận do không chịu nghe mình nói” Nói xong, ShaSha cầm lấy chai nước hoa Coco Chanel xịt trên người mình.

Tức khắc Hứa Mộ Nhan liền thông suốt, cô cũng lập lại động tác của ShaSha, nước hoa vừa được xịt xong, trong xe chỉ toàn mùi hương Coco Chanel.

“Được rồi, đừng quên vật này.” Cuối cùng Shasha đưa cho cô một lọ nhỏ thuốc xịt.

“Trời ơi Shasha. Thì ra cậu đã sớm tưởng kế hoạch phạm tội rồi hả, khó trách cậu chuẩn bị đầy đủ như vậy.!”

“Không có biện pháp, người ở trên giang hồ, luôn có cách tránh đao mà.”

Hứa Mộ Nhan đem lọ thuốc xịt phun vòa trong miệng, lại lấy tay phải che kín miệng, quả nhiên là mùi Bạc Hà.

“Được rồi, lần này có thể lái xe rồi.”

Dọc trên đường đi coi như bình an vô sự, ai ngờ các cô vừa đến ngã rẽ thì bằng kinh nghiệm của Shasha cô cảm thấy ở phía trước sẽ có trạm kiểm tra, cô quyết định đi đường khác, nhưng bởi vì phía trước có chiếc xe chở hàng lớn ngăn chặn xe của họ không thể vượt được, với tính khí nóng vội của Shasha không thể làm gì khác là đi tới gần chỗ quẹo cô sẽ cho xe gia tốc vượt xe trước mặt, sau đó đi một đường khác, nhưng sự việc khác lại tới, bên đường không biết lúc nào thì xuất hiện hai vị cảnh sát giao thông, đem xe các cô chặn lại, muốn cô dừng xe lại ven đường, Shasha thấy vậy liền thực hiện liên tiếp các động tác, trước ‘sang bên dừng xe’ tiếp nữa ‘tắt đèn’, sau quay kiếng xe xuống, bộ dạng đáng thương đi đến bên cạnh cảnh sát giao thông, “ Cảnh sát giao thông tiên sinh, làm sao vậy?”

Đáng tiếc anh cảnh sát giao thông này mặt không cảm kích, vẻ mặt hồ nghi giữa hai người nhìn qua lại nhau rồi hỏi, “Tại sao đột nhiên lại thay đổi đường xe?”

Nghe được ngài cảnh sát nói như vậy, Shasha khuôn mặt liền oan uổng, “Chúng tôi không có ‘đột nhiên’ thay đổi đường xe, mà tôi trước khi đổi đường xe đã tín hiệu sang đèn rồi.”

Nhưng cảnh sát giao thông đối với lời giải thích của cô làm ngơ, “Tôi có lý do hoài nghi cô vì tránh né cảnh sát mà đột nhiện đổi đường xe, xin cô lấy bằng lái xe ra.”

Shasha khóc không ra nước mắt mà không cam tâm tình nguyện lấy bằng lái xe trong túi ra, “Chúng tôi căn bản không có nhìn thấy cái gì cảnh sát cả………”

Nhận lấy bằng, cảnh sát giao thông xem kỹ lại, lạnh lùng mở miệng, “Các cô đã uống rượu sao?”
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $44,708
Posts: 65268
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 

Re: Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ - Hàn Pho

Postby tuvi » 13 May 2022

Chương 20: Lại Là Anh Ta

Hứa Mộ Nhan cùng Shasha hai mặt nhìn nhau, không khỏi ngẩn người, sau đó Shasha giả bộ trấn định nói: " Anh cảnh sát, nếu chúng tôi uống rượu chúng tôi sẽ không lái xe"

Nghe vậy, Hứa Mộ Nhan chỉ muốn hôn mê, cô nhìn trộm xem biểu cảm của anh cảnh sát giao thông đang cúi người ló đầu vào.

Một lúc sau, anh cảnh sát mới máy móc mở miệng, “Tôi nghi rằng cô là người đã uống rượu, mời cô xuống xe kiểm tra nồng độ cồn.”

Xong rồi, lần này xong rồi!

Kiểm tra nồng độ, không phải là đem rượu trong cơ thể toàn bộ thở ra…………..

Thấy vậy hai người bắt đầu luống cuống, say rượu mà lái xe tội này nhưng không nhẹ chút nào a!

Trừ điểm, nộp phạt, có khi còn phải ngồi tù nữa? Làm sao bây giờ? Nếu như hơi thở có nồng độ cồn mà nói......

"Nhanh, hai người còn sững sờ ở trong xe làm gì." Cảnh sát giao thông không kiên nhẫn được thúc giục.

Hai người không tình nguyện xuống xe, anh cảnh sát giao thông đưa máy kiểm tra cho Shasha, chỉ vào máy rồi giải thích, “Trước tiên hít thở sâu một hơi, sau đem hơi thở vào máy thở ra, giữ nguyên một hai giây, bao giờ máy phát ra tín hiệu thì xong.”

Shasha tay khẽ run nắm lấy máy kiểm tra, hơi do dự, chậm chạp không thổi, mà một bên Hứa Mộ Nhan trong lòng cũng đang loạn như ma, im lặng đứng bên cạnh Shasha, âm thầm cầu nguyện cho cô…

“Nhanh lên, nhanh lên một chút, nếu thật sự các cô không có uống rượu sẽ thả các cô đi.” Một lần nữa anh cảnh sát giao thông không nhịn được nữa mà nói.

"Khụ khụ, ách khụ... Khụ khụ..."

Bỗng nhiên Shasha đột nhiên ho khan kịch liệt, không ngừng vỗ bộ ngực của mình, "Cảnh sát... Không... không không thật xin lỗi... Tôi..."

Nhận được Shasha hướng cô ra ánh mắt, Hứa Mộ Nhan vội vàng phối hợp, "Anh cảnh sát, thật xin lỗi, bạn của tôi... Cô ấy bệnh hen suyễn lại tái phát.…."

Nhưng xiếc nhỏ như của các cô làm sao có thể lừa được cảnh sát giao thông đã gặp qua vô số nguwoif rồi

Trên mặt anh cảnh sát giao thông thoáng qua một tia không hờn giận, lại nhìn hai cô, gặp chiêu phá chiêu, “Theo tình hình này xem ra, chúng ta phải đến bệnh viện, như vậy cũng tốt, có thể nhờ bác sĩ kiểm tra nồng độ cồn trong máu……”

"......"

OMG! Nói dối đã bị nhìn thấu rồi.

Shasha khóc không ra nước mắt mà nhìn Hứa Mộ Nhan, trong ánh mắt tràn đầy thất vọng, không còn kế sách cô giơ lên trong máy đo, há miệng phải thổi xuống đi một khắc kia, một chiếc xe màu bạc đột nhiên dừng lại bên cạnh xe của họ, cùng lúc đó, cửa sổ xe chậm rãi kéo xuống.

Hứa Mộ Nha định thần nhìn lại, đó là cô không nhận biết khuôn mặt người đàn ông này liền hỏi, “Đại thiếu phu nhân, xảy ra chuyện gì?”

“Chúng tôi bị cảnh sát giao thông kiểm tra, hiện tại đang muốn kiểm tra nồng độ cồn, hơn nữa chúng tôi mới từ KTV đi ra.” Hứa Mộ Nhan trong lòng chột dạ đi đến bên cạnh người đàn ông này bên tai nói nhỏ, bởi vì não bộ còn đang trong trạng thái bất ngờ, vì vậy cô không để ý đến người đàn ông như vậy gọi cô.

Người đàn ông sau khi nghe cô nói đã hiểu rõ, lập tức chuyển qua chỗ ngồi phía sau xe, hành động này của hắn không khác gì như với người ngồi phía sau báo cáo.

Kỳ quái, này người ngồi ở phía sau là ai?

Hứa Mộ Nhan kinh ngạc đứng ở đó, cố gắng không để cho ý nghĩ trong lòng hiện ở trên mặt, không muốn làm cho người ngồi ở phía sau xe trước mặt nhìn thấu, sau đó cô đột nhiên cảm thấy người phát minh ra loại này cửa kính thật đáng ghét, thật không công bằng đáng ghét, tại sao có thể chỉ làm cho người ở bên trong thấy người bên ngoài đây?
‘ Người này’ hình như phân phó gì đó, người đàn ông mở cửa xe xuống xe hướng một bên cảnh sát giao thông đi tới, hai người bàn luận xôn xao một hồi.

Rồi sau đó anh ta giơ điện thoại trong tay lên, nói mấy câu rồi anh ta lại đem điện thoại di động đưa cho cảnh sát giao thông, cảnh sát giao thông nghe điện thoại gật đầu liên tục, nhìn bộ dáng cảnh sát giao thông, xem ra chuyện đã được giải quyết.

Quả nhiên, người đàn ông này thu hồi điện thoại di động sau liền đi tới chỗ Hứa Mộ Nhan,

"Không có việc gì rồi Đại thiếu phu nhân, Bùi Tổng đã để cho người giúp các cô xử lý, Bùi Tổng nói anh không thích cùng con ma mem ngồi chung một chiếc xe, cho nên khiến cô tự nghĩ biện pháp về nhà."

Người đàn ông truyền hết lời nói sau liền lên xe, chiếc xe Lexus rất nhanh liền biến mất ở trong đêm tối mịt mờ...
Hứa Mộ Nhan giờ phút này như một con như con rối ngơ ngác đứng ở trong gió, suy nghĩ rất hỗn loạn….

Bùi... Bùi Tổng?

Như vậy... Mới vừa rồi là Bùi lạp Minh giúp các cô giải vây, đúng không?
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $44,708
Posts: 65268
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 

Re: Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ - Hàn Pho

Postby tuvi » 13 May 2022

Chương 21: Cho Một Cái Tát

"Shasha, chúng mình uống một ly nữa!"

"Ai u Đại thiếu phu nhân, làm sao cô uống nhiều rượu như vậy?"

Đang ở gian phòng đọc sách Bùi lạp Minh bị âm thanh ở cửa truyền vào cắt đứt, anh để sách xuống sau đó đi ra mở cửa, chỉ thấy dì Dung đang khiêng Hứa Mộ Nhan say rượu đi về phía phòng ngủ đi đến, người phụ nữ này lá gan thật đúng là lớn!

Bảy giờ rưỡi tối đã không trở về nhà ăn cơm liền ngay cả một tin nhắn cũng không có, lại còn dám mang bộ dáng này trở về!

"Dì Dung, tôi đến là được tới."

"Nha... A, được, Đại Thiếu Gia." Khuôn mặt Bùi Lạp Minh không biểu cảm ôm lấy Hứa Mộ Nhan, nhất thời mùi nước hoa cùng mùi rượu trên thân thể cô truyền đến chóp mũi hắn, không khỏi làm hai vai hắn run lên, đôi con ngươi thâm thúy thoáng hiện kên vẻ phức tạp, hắn lẳng lặng nhìn người phụ nữ ngủ say trong ngực mình, trái tim bỗng có một chỗ khác thường xẹt qua…

Đem Hứa Mộ Nhan đặt trên giường sau, Bùi lạp Minh mở ra tất cả cửa sổ trong phòng, hắn không thể chịu nổi mùi rượu này.

"Thiếu gia, cậu xem thiếu phu nhân say thành như vậy, không bằng tôi đi trước cho cô ấy hầm chén canh giải rượu cách thủy, cậu giúp cô ấy lau thân thể, cậu xem phía sau lưng cô ấy đều đã ướt, rất dễ bị cảm lạnh."

"Tôi... Giúp cô ấy lau?" ánh mắt Bùi lạp Minh co rụt lại, có chút cứng ngắc giật giật khóe miệng.

"Đúng vậy a Đại Thiếu Gia, dù sao hai người cũng là vợ chồng, tôi đi trước nấu canh giải rượu."

"Ân... Được." Vốn là Bùi lạp minh ngại vì hai người tuy là vợ chồng nhưng cũng chưa làm gì cả nghĩ từ chối, chỉ là nghĩ lại liền ra quyết định không từ chối nữa, dù sao cô cũng đã cứu mẹ của hắn một lần, cho nên lần này để trả nhân tình của cô, về sau hai người đều không thiếu nợ nhau!

Nghĩ vậy, Bùi lạp Minh bắt đầu đem lấy áo khoác nhỏ bên ngoài áo đầm của cô cởi ra, rồi sau đó đi phòng vệ sinh đánh bồn nước nóng, tỉ mỉ lau khuôn mặt, cổ của cô.

Hứa mộ nhan đang trong lúc say rượu chỉ cảm thấy có một vật thể khô ráo mà ấm áp đang trên mặt mình, nơi cổ đang qua lại hoạt động, trong cơ thể một cỗ không khỏi nóng ran chậm rãi truyền đến, tại sao cô trong lúc bất chợt cảm giác như vậy nóng?

Cô bỗng giật bung nút cài ở áo đầm, xương quai xanh trắng như tuyết hoàn toàn hiện ra ngoài, tay Bùi Lạp Minh bỗng cứng đờ, con mắt đen tối lại.

Người phụ nữ này, là đang khiêu chiến sự nhẫn nại của hắn sao?

Vẫn là cô muốn mượn uống rượu say cùng hắn gạo nấu thành cơm?

A... Quả thật là si tâm vọng tưởng!

Một giây kế tiếp Bùi lạp Minh lắc đầu, tiếp tục thay cô lau.

Chỉ thấy tầng mồ hôi mịn từ trên trán cô, cánh mũi, khóe môi, như măng mọc sau mưa loại không ngừng chảy ra.

Đầu ngón tay hắn trong lúc vô tình chạm vào da cô thời điểm, phát hiện thân thể cô rất nóng, mồ hôi cũng bốc lên không ngừng, chắc là do uống rượu nhiều đi..

Sau đó Bùi lạp Minh nhắm mắt lại cởi ra nửa người trên áo đầm của cô, sau đó lấy khăn lông ấm lau chùi mồ hôi trên lưng cô.

Đúng lúc này Hứa Mộ Nhan chợt mở mắt, bắt được đôi tay đang qua lại trêu chọc sau lưng chính mình, khuôn mặt trắng bỗng chốc đỏ ửng, trong suốt trong tròng mắt lóe lên nhất mạt ánh sáng say lòng người...

Hai người cứ như vậy mắt to trừng mắt nhỏ, thời gian giống như trong nháy mắt ngừng lại, hai người hô hấp càng phát ra rõ ràng.

Bàn tay của Hứa Mộ Nhan không thể nghi ngờ đã châm ngòi đốt lửa nóng trong cơ thể hắn
Hai mắt hắn nhìn thẳng cô, cái gì cũng không nói...

Một người trầm mặc là an tĩnh, hai người trầm mặc chính là áp lực...

Khi Hứa Mộ Nhan định mở miệng đánh vỡ không khí trầm mặc thời điểm, lại thấy Bùi lạp Minh khuôn mặt tuấn dật chợt nở một nụ cười xấu xa, cô cầm chặt tay thon dài của hắn không khỏi run lên...

"Anh... Tôi..."

Con ngươi hắn tĩnh mịch giờ phút này bất tri bất giác bị bên trong thân thể kêu gào mờ mịt dính vào một tầng thật mỏng sương mù, rồi sau đó vẻ mặt hắn mê ly đem đôi môi ấm áp dán lên này hồng thuận môi đỏ mọng...

Hứa Mộ Nhan đại não trong nháy mắt thật giống như bị sét đánh, đầu một mảnh trống không, hai mắt mở rất lớn, ngạc nhiên nhìn người đàn ông trước mặt..
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $44,708
Posts: 65268
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng tuvi từ: Que Huong

Re: Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ - Hàn Pho

Postby tuvi » 14 May 2022

Chương 22: Lại Muốn Hại Cô

Hứa Mộ Nhan hai mắt mở lớn trừng người đàn ông trước mặt này, đại não lúc này trống rỗng, nhất thời quên mất phản kháng ngơ ngác mặc cho anh hôn...

Đây là lần đầu tiên, cô ở gần anh như vậy, khoảng cách gần như vậy nghe hơi thở nóng rực của anh, khoảng cách gần như vậy nghe được thỉnh thoảng hơi nhỏ thỉnh thoảng nặng nề tiếng hít thở, cô chỉ cảm thấy giờ phút này trái tim nhảy thật là nhanh thật là nhanh...

Trong miệng cô một hồi ngọt ngào U Hương chợt chui vào chóp mũi hắn...

"Cô đừng có vọng tưởng thay thế được vị trí Mộ Thanh trong lòng của tôi.." Bùi lạp minh thừa dịp thời điểm lấy hơi, nói nhỏ một câu.

"Pằng!"

Một đạo thanh thúy tiếng vang đột nhiên phá vỡ nụ hôn này, hắn mặt kinh ngạc nhìn cô, không khí chung quanh thật giống như trong phút chốc bị hắn tản ra hơi thở lạnh lẽo đọng lại, hai người nhất thời không biết phản ứng thế nào, cứ như vậy ngơ ngác nhìn nhau vài giây.

Một lúc sau Hứa Mộ Nhan giống như bị điện giật sau đó đẩy ra Bùi lạp Minh, thở hồng hộc, cố gắng để cho mình tỉnh táo.

Cô mới vừa cũng là bị cái âm thanh này giòn vang hù dọa sửng sốt, ánh mắt ngạc nhiên nhìn chính mình tay, lại nhìn một chút mặt anh...

Cô, Cô lại ra tay đánh anh?

"Đúng là không có mùi vị của phụ nữ."

Bùi lạp minh bỏ lại những lời này sau, lắc đầu đi ra khỏi phòng, nóng ran trong cơ thể đã bị một cái tát của cô đánh cho tan thành mây khói...

Mình nhất định vừa nãy là điên rồi, làm sao sẽ đi hôn cô?!

Càng làm hắn ảo não hơn, giờ phút này trong lòng hắn đối với nụ hôn kia một tia chán ghét cũng không có...

Nhìn bóng lưng Bùi lạp minh, hai vai Hứa Mộ Nhan khẽ run, nghe được câu nói kia cô nên tức giận không phải sao?

Nhưng tại sao lại không có đâu, ngược lại trong lòng cô lại có cỗ cảm giác khác thường xen lẫn đau nhức nhỏ giọt chảy qua, cô cảm thấy giờ phút này đầu óc của mình càng bị choáng rồi...

Điên rồi!

Hứa Mộ Nhan cô cần phải tỉnh táo lại, trong lòng của anh ta chỉ có Hứa Mộ Thanh, anh ta cưới cô cũng chỉ là vì hành hạ cô mà thôi!

Sáng sớm Hứa Mộ Nhan tỉnh lại, ngoài cửa sổ đã là một mảnh ánh nắng tươi sáng.

Cô cố gắng ngồi dậy, chỉ cảm thấy cổ họng rất là khô khốc cộng thêm đầu từng hồi một đau đến, những thứ khó chịu này cô đều có thể nhịn, duy nhất không thể nhịn là giờ phút này là chiếc dạ dày của cô, cái loại muốn ói rồi lại phun không ra cảm giác thực khổ, rượu đúng là một thứ hại người!

"Đông đông đông" lúc này bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

"Vào đi."

Chỉ thấy vẻ mặt nghiêm nghị của dì Dung đi vào, "Đại thiếu phu nhân, phu nhân và Đại Thiếu Gia đều ở dưới lầu chờ cô cùng nhau dùng bữa sáng."

"A, tôi sẽ xuống ngay." Hứa Mộ Nhan vừa nói vừa bắt đầu mặc vào quần áo.

"Mộ nhan, tối hôm qua thế nào con không có trở về ăn cơm tối? Hơn nữa liền điện thoại cũng không có." Trên bàn ăn mẹ Bùi vẻ mặt nghiêm túc hỏi, mặc dù bà đối với cái này con dâu đã không có như trước như vậy bài xích, nhưng gia quy nhất định phải tuân thủ đấy!

"Mẹ, ngày hôm qua con có gửi tin nhắn cho Bùi Lạp Minh, anh biết con tối hôm qua sẽ ở cùng bạn ra ngoài ăn cơm, anh không có nói cho mẹ biết sao?" Hứa Mộ Nhan nghi ngờ nhìn về phía bên người đang nhìn tờ báo Bùi lạp minh.

"Hả? Lạp Minh, làm sao con không có nói cho mẹ biết?"

"Mẹ, con căn bản không nhận được tin nhắn nào của cô ấy."

Lời của hắn không khỏi làm cho Mộ Nhan bình tĩnh như nước hồ thu tức khắc chợt nổi lên ngàn tầng sóng, một đôi trong veo mắt tràn đầy dấu chấm hỏi nhìn về phía anh, lại thấy khuôn mặt anh lạnh lùng một nụ cười cũng không có, một đôi tròng mắt đen không nhìn ra bất kỳ tâm tình gì, nhìn anh bình tĩnh tự nhiên như vậy, trong lòng cô nhất thời sáng tỏ, xem ra anh ta đã sớm nghĩ kỹ hãm hại cô lần nữa?

Bùi lạp Minh, anh điên rồi!

Mặc dù Hứa Mộ Nhan đáy lòng tức giận không ngừng sinh sôi, nhưng dù sao mẹ Bùi vẫn đang ngồi ở đối diện, tất nhiên cô không tốt hướng anh ta nổi giận.
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $44,708
Posts: 65268
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 

Re: Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ - Hàn Pho

Postby tuvi » 14 May 2022

Chương 23: Ăn Miếng Trả Miếng

"Lạp Minh, cô ấy là vợ của con, chính con là người chọn mà " nói xong vẻ mặt mẹ Bùi không vui đứng dậy đi trở về phòng.

"Dì Dung, rót cho tôi ly cà phê lại thêm mấy khối bánh bao sau đó đưa đến thư phòng đi, phòng khách không khí không tốt lắm, ảnh hưởng tâm tình muốn ăn của tôi." Bùi lạp Minh nhún nhún vai lạnh giọng phân phó nói, hoàn toàn đem cô thành người vô hình.

"Dạ, Đại Thiếu Gia."

Nhìn bóng lưng Bùi Lạp Minh đã thực hiện được quỷ kế, Hứa mộ Nhan thật không cam lòng!

Cầm lấy dao nĩa trên bàn hướng bánh bao xiên tới, trong chốc nát đĩa bánh bao bị cô xiên nát thê thảm làm người ta không dám nhìn, nhìn vụn bánh ánh mắt cô lóe sáng, ngay sau đó trong đầu cô đã hiện lên kế sách làm hạ giận, trong suốt tròng mắt hiện lên nhất mạt sự giảo hoạt.

"Dì Dung, tôi tới lấy bánh bao cùng cà phê cho Lạp Minh, chờ chút dì phụ trách đưa lên là tốt rồi."

"A, vậy thì tốt, khổ cực thiếu phu nhân rồi."

"Không biết, vợ chăm sóc ăn uống cho chồng là thiên kinh địa nghĩa sao."

Nhìn dì Dung đi ra phòng bếp sau, Hứa Mộ nhan vội vàng cầm lên bánh bao trên bàn ăn một bài hai nửa, tiếp đi phòng vệ sinh lấy ra hai loại kem đánh răng mở ra, cứ mỗi một loại bóp ra 1 chút điểm ở trên bánh, lại đem muối vẩy vào cho màu sắc lộn xộn, cuối cùng đem một nửa kia bánh bao đắp lên, sau vẫn không quên hướng ly cà phê thả hai thìa muối, thế là đại công cáo thành!

Dưới mắt mọi sự đã sẵn sàng chỉ thiếu Bùi lạp Minh đạo này Đông Phong, tới thưởng thức cô tự mình chuẩn bị cho anh ta ‘ bữa ăn tình cảm’.

"Đại Thiếu Gia, đây là thiếu phu nhân tự mình làm điểm tâm cho cậu." vẻ mặt cười hiền lành dì Dung đem thức ăn bỏ vào trước mặt Bùi Lạp Minh.

Cô ta?

"Uh, dì đi ra ngoài trước đi." Bùi lạp minh thả ra trong tay tài liệu xuống hồ nghi nhìn bàn điểm tâm trước mặt này, trong mắt chợt lóe, cô đây là đang muốn làm hắn vui lòng?

Mặc dù hắn rất hoài nghi cô bỗng nhưng xảy ra ‘ tốt bụng ’, không có việc gì cô cũng chẳng làm ra được việc gì tốt đẹp cả.

Mà lúc này Hứa Mộ Nhan đang cúi lưng xuống động tác vô cùng nhẹ đem cửa thư phòng mở ra một lỗ hổng nhỏ, vẻ mặt xinh đẹp tràn đầy mong đợi nhìn Bùi lạp Minh.

Anh do dự mấy giây sau, liền cau mày cầm lên bánh bao nhỏ trước mặt cắn một miếng lớn, bắt đầu nhai nuốt...

Nhất thời khuôn mặt tuấn tú hiện lên một vạch đen, hai mắt trừng lớn nhìn bánh bao trong tay mình.

Chuyện này... Người phụ nữ này... Người phụ nữ này lại có can đảm ở dưới mắt hắn ra vẻ!

Giờ phút này Bùi lạp minh chỉ cảm thấy trong miệng từng trận mát mẻ cùng nồng đậm vị mặn kíƈɦ ŧɦíƈɦ vị giác hắn, bên trên yết hầu hạ cổn động, khuôn mặt tuấn dật vặn vẹo, bộ dáng thật là buồn cười.

Nhìn anh ta khuôn mặt từ trắng đến hồng rồi đến xanh mét vặn vẹo âm trầm, ngoài cửa Hứa Mộ Nhan đôi tay bịt chặt lấy đôi môi, liều mạng nín cười, khuôn mặt nhỏ nhắn kìm nén đến đỏ bừng.

Bùi Lạp Minh trong mắt tràn đầy lửa giận, ánh mắt này như ngàn vạn cây đao quét về phía đang cười đến vui vẻ Hứa Mộ Nhan ở ngoài cửa.

Anh vội vàng phun hết chỗ kem đánh răng đã nuốt vào, cầm lên ly cà phê trên bàn một hơi cạn sạch, này uống không cần gấp gáp, vừa uống xong thật là mặn thật muốn lấy mạng anh mà!

Thấy thế cô rốt cuộc không nhịn được nữa, bật cười, tiếng cười kia thật giống như sét đánh vào đầu của anh ta, kíƈɦ ŧɦíƈɦ hai mắt anh ta.

Hai mắt Bùi lạp minh trợn lên giận dữ nhìn người phụ nữ ở ngoài khe cửa đang nở nụ cười chiến thắng khi thực hiện được quỷ kế của mình, hắn lớn như vậy tới nay cũng chưa người phụ nữ nào dám làm như vậy, cũng chỉ có người phụ nữ trước mặt dám cả gan khiêu chiến hắn!
"Hứa — Mộ — Nhan!"

Thấy tình thế không ổn, Hứa Mộ Nhan vội vàng đi xuống tầng dưới, chuẩn bị đi làm.

Đang ở lúc Bùi lạp Minh đứng dậy thì trên bàn điện thoại vang lên, khuôn mặt đang đen của anh khi nhìn thây tên người trong điện thoại thì ngay sau đó thây thế bằng khuôn mặt mừng rỡ,"Thế nào... Cậu chắc chắn chứ? Được, chúng mình buổi tối gặp ở chỗ cũ."
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $44,708
Posts: 65268
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 

Re: Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ - Hàn Pho

Postby tuvi » 14 May 2022

Chương 24: Không Ngoài Dự Đoán

Ban đêm, tiếng người huyên náo ở quầy rượu, bên trong phòng một gian VIP, tạm thời ngăn cách bên ngoài cửa bằng bản nhạc Heavy Metal, hai người đàn ông này ngồi ở một góc ghế sa lon, một người thần sắc lạnh nhạt ngưng mắt nhìn ly rượu trong màu đỏ rượu dịch trong tay, một người khác là ánh mắt mỉm cười mà nhìn trước mắt này tuấn mỹ vô song nửa mặt bên, khóe miệng còn hiện lên mấy phần đùa giỡn.

"Vật này tôi muốn đấy." Một lúc sau, Bùi lạp Minh không nhanh không chậm mở miệng, nhưng trong âm thanh lại mang theo chút nóng nảy.

Nghe vậy, người đàn ông bưng ly rượu lên ngồi vào bên cạnh anh, khẽ cúi người, đôi tay giữ chặt Bùi lạp minh sau lưng ghế sa lon dựa lưng, đôi môi mập mờ dính vào bên tai anh, "Chuyện Bùi Tổng giao phó, tôi đã lần nào không để cho anh hài lòng?"

Thấy vậy, Bùi lạp minh không biến sắc hướng bên cạnh xê dịch, "Lý Tuấn, tiểu tử cậu da lại ngứa đi, một hồi tôi khiến quản lý chỗ này cho cậu mấy cô có cấp bậc giúp cậu gãi gãi da, xoa xoa?" Hắn hai mắt sâu như biển trong mắt hiện lên nhàn nhạt cảnh cáo.

Thôi đi, không có tí sức lực nào, mỗi lần muốn cùng cậu mở tiểu đùa giỡn, cậu đều tàn nhẫn như vậy cảnh cáo người ta, đáng ghét chết đi được, về sau nào còn dám với cậu gặp mặt a."

Lý Tuấn sảng lãng cười một tiếng, nói tiếp, "Lạp Minh, cậu thật là càng ngày càng không đáng yêu rồi."

Dứt lời, giơ tay lên chạm gương mặt của anh tiếp tục trêu đùa nói, "Vài ngày rồi sờ mặt của cậu, mình phát hiện cậu da càng ngày càng tốt rồi, không bằng chúng ta thừa dịp hôm nay tới cá ước hẹn đi."

"Tốt, tôi vừa lúc cũng muốn nhân cơ hội này trước chặt tay của cậu!" Bùi lạp minh để ly rượu xuống vươn tay muốn bắt lấy tay của anh ta đang đùa giỡn khuôn mặt anh.

Bùi lạp minh cùng Lý Tuấn là hai anh em tốt cùng lớn lên, mặc dù hướng giới tính của Lý Tuấn khác lạ, nhưng lại không có ảnh hưởng chút nào đến hai người hữu nghị, điểm quan trọng nhất là Lý Tuấn đối với mình đủ trung thành, rất nhiều chuyện bí ẩn đều là do Lý Tuấn ra mặt thay hắn hoàn thành, cho nên có này sao cá đáng tin cậy anh em tốt, Bùi lạp Minh rất thỏa mãn.

"Tốt lắm tốt lắm, không trêu cậu nữa, được, đây là tôi mấy ngày nay tốn không ít người cùng tài lực mới thu được vào tay, chỉ là có chút tôi không hiểu rõ, tài sản của Bùi thị sớm muộn gì cũng sẽ là anh em các cậu, cậu làm gì phải làm thế, hiện tại liền phải biết cha cậu trước khi chết lập di chúc làm gì?" Lý Tuấn mặt không hiểu.

"Cái này cậu khôn cần phải biết." Bùi lạp Minh nhận lấy di chúc, nhanh chóng lật xem.

Chỉ thấy bộ mặt hắn nhu hòa đường cong đang một chút xíu căng thẳng, con ngươi dần dần phóng đại, hô hấp cũng đi theo trầm trọng, quanh thân tản mát ra hơi thở lạnh lẽo không khỏi làm Lý Tuấn tay cầm ly run lên.

"Lạp minh, cậu không sao chứ?" Cùng anh ta chung đụng lâu như vậy, Lý Tuấn tất nhiên biết giờ phút này Bùi lạp Minh đang rất tức giận!

"Hừ... Quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi!" Bùi lạp Minh để xuống bản di chúc, cầm lên ly rượu trước mặt uống một hơi cạn sạch, sau đó đôi mắt tập trung ngưng mắt nhìn ly rượu trong tay hắn, tay chợt vừa dùng lực, liền nghe"Phanh" một tiếng, ly rượu phút chốc hóa thành mảnh vụn làm bị thương lòng bàn tay của hắn, máu đỏ tươi cực kỳ chói mắt.

"Hắc, cậu điên rồi sao, Lạp Minh!" Lý Tuấn vội vàng kêu người phục vụ, khiến cho phục vụ đi tiệm thuốc mua chút băng gạc tới.

"Cậu nói cậu đột nhiên nổi điên làm gì a, cũng chỉ là một phần di chúc mà thôi." Nhìn Bùi lạp Minh càng phát ra nồng đậm bén nhọn, Lý Tuấn vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.

"Tôi không sao, đúng rồi, trước tôi để cho cậu lấy danh nghĩa của cậu thành lập công ty mới lúc nào thì đưa ra thị trường?"

Bùi lạp Minh một bên lạnh giọng hỏi thăm, sâu như u đầm trong tròng mắt sắc bén ánh sáng như cây kim loại một chút ngưng tụ...
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $44,708
Posts: 65268
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 

Re: Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ - Hàn Pho

Postby tuvi » 14 May 2022

Chương 25: Nói Dễ Vậy Sao

"Yên tâm, ở nơi này mấy ngày, đoán chừng đến lúc đó thì cậu sẽ bận rộn rồi, tập đoàn Bùi thị cậu phải quản lý, công ty mới chuyện cậu cũng phải quản lý, tôi có thời điểm thật hoài nghi cậu có phải hay không Iron Man." đi theo Bùi lạp minh bên người lâu như vậy, năng lực của anh ta thế nào hắn hiểu rõ ràng nhất, chỉ là anh ta đến tột cùng trong hồ lô bán thuốc gì, hắn cũng không rõ ràng.

"Đó là việc của tôi, cậu không cần biết, chỉ cần thay tôi làm việc là tốt là được, ngày sau nhất định sẽ không bạc đãi cậu." Bùi lạp Minh hai tay bắt chéo thành nghiêng thập tự trước ngực, lạnh nhạt nói.

"OK, tôi còn không tin được cậu nha, chánh sự đã hồi báo xong rồi, phía dưới chúng ta có thể bắt đầu đã hẹn hò chứ?"

"Đi đi đi, tôi là yêu phụ nữ."

"Thôi đi, cô ấy đã chết, cậu cần gì phải vẫn đối với cô ấy nóng ruột nóng gan làm cho mình khó chịu? Lại nói cậu hôm nay đã thành gia lập thất, sao không an tâm hảo hảo sống qua ngày? Vậy tôi đi trước, có chuyện trong lời nói lại gọi điện thoại cho tôi."

Nói xong Lý Tuấn tiện tay cầm lên trên ghế sa lon áo khoác, tiêu sái gõ gõ ngón tay, "Hi vọng lần sau chúng ta gặp mặt thì cậu không cần tàn nhẫn như vậy cự tuyệt cùng tôi ước hẹn, nhanh."

Lúc kéo cánh cửa, Lý Tuấn không quên ngoái đầu nhìn lại.

A, người này thật đúng là càng ngày càng thích ăn đòn!

Nhìn bàn tay chảy máu, Bùi lạp Minh không hề thấy đau, không có lấy lại hết tập đoàn Bùi thị trước, muốn an tâm sống qua ngày nói dễ vậy sao?

Nhìn bình rượu trên bàn, trong đầu của hắn không khỏi hiện ra một tuyệt sắc dung nhan, trong mắt bén nhọn dần dần tiêu tán, thay thế vào đó chính là một mảnh dịu dàng...

Lúc này, một cô gái bộ dáng mảnh khảnh hướng phòng hắn đi tới, trong tròng mắt thoáng qua một tia giảo hoạt...

Mà lúc này bên ngoài phòng, âm nhạc đã đổi thành nhạc jazz êm ái, chợt một âm thanh vui mừng từ ngoài cửa truyền đến, "Lạp Minh, không ngờ thật sự là anh, em còn tưởng rằng mình nhận lầm người đấy."

Tìm âm thanh, Bùi lạp minh nheo lại mắt mắt nhìn lại, chỉ thấy một người phụ nữ xinh đẹp cao gầy vẻ mặt đang tươi cười đi về phía hắn, hắn không có ra tiếng, thâm thúy tròng mắt nhìn chằm chằm người phụ nữ đang đi tới này.

"Làm sao cô biết ở chỗ này? Tôi không phải nói qua cho cô, nếu như không có chuyện gì quan trọng gì thì không nên tìm tôi, cũng đừng tại như vậy trường hợp cùng tôi cùng xuất hiện, tránh cho vô ý bị phóng viên bắt gặp."

"Em chính là nhớ anh, chúng ta uống một ly đi." Hạ Tình cầm lên chai rượu trước mặt rót cho anh cũng như cho mình một chén.

Tối nay vô luận như thế nào cô cũng muốn cùng Bùi lạp minh gạo nấu thành cơm, nếu không kế hoạch cô muốn làm đại thiếu phu nhân Bùi gia đều trở thành bọt nước, quan trọng hơn là dưới mắt đứa bé trong bụng của cô cần tìm một có tiền có thế làm cha, như vậy tương lai mẹ con bọn họ mới có cuộc sống có thể ăn ngủ không lo, sẽ không bị người khác nhìn không dậy nổi...

Nghĩ vậy, Hạ Tình càng phát ra nụ cười rực rỡ, thấy Bùi lạp Minh ly rượu rỗng vội vàng thay anh rót đầy, ngón tay trắng nõn hữu ý vô ý chạm vào cánh tay của anh, hai chân thon dài cũng không quên ma sát đầu gối của anh.

Hạ Tình là một người phụ nữ có tâm kế, cô an tĩnh ngồi ở bên cạnh Bùi lạp Minh, nhìn ly rượu hết thời điểm sẽ khéo léo rót đầy rượu cho anh, cô muốn chính là anh say khướt lúc đó!

Bùi lạp minh, anh cũng đừng trách tôi...

Đem Bùi lạp Minh mang về đến chỗ ở của cô sau, Hạ Tình vội vàng đem quần áo trên người anh cùng cô bỏ ra, sau đó đem trước đó đã chuẩn bị xong trang bị màu đỏ máu tươi bình nhỏ mở ra, thận trọng đem nhỏ xuống khăn trải giường trắng, chỉ chốc lát đỏ tươi máu ở trên ra giường tạo thành một chút xíu lẻ tẻ hình dáng, ở dưới ánh đèn có vẻ cực kỳ chói mắt...

Sau đó bộ mặt mị thái của cô nằm ở bên cạnh anh, lấy di động chụp được nhiều hình bọn họ đang thân mật, trong mắt chậm rãi hiện lên một tia hả hê.

Cứ như vậy, cô cũng không sợ đến lúc đó Bùi lạp minh sẽ không nhận trách nhiệm, có những hình này trong điện thoại di động, còn có phía dưới chỗ này, đủ để chứng minh lần đầu tiên của cô là cho anh...
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $44,708
Posts: 65268
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 

Re: Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ - Hàn Pho

Postby tuvi » 14 May 2022

Chương 26: Quỷ Thần Xui Khiến

Đem Bùi lạp Minh mang về đến chỗ ở của cô sau, Hạ Tình vội vàng đem quần áo trên người anh cùng cô bỏ ra, sau đó đem trước đó đã chuẩn bị xong trang bị màu đỏ máu tươi bình nhỏ mở ra, thận trọng đem nhỏ xuống khăn trải giường trắng, chỉ chốc lát đỏ tươi máu ở trên ra giường tạo thành một chút xíu lẻ tẻ hình dáng, ở dưới ánh đèn có vẻ cực kỳ chói mắt...

Sau đó bộ mặt mị thái của cô nằm ở bên cạnh anh, lấy di động chụp được nhiều hình bọn họ đang thân mật, trong mắt chậm rãi hiện lên một tia hả hê.

Cứ như vậy, cô cũng không sợ đến lúc đó Bùi lạp minh sẽ không nhận trướng, có những hình này trong điện thoại di động, còn có phía dưới chỗ này, đủ để chứng minh lần đầu tiên của cô là cho anh..

Sáng sớm hôm sau, ánh mặt trời nhàn nhạt xuyên thấu qua cửa sổ, hiện ra một phòng kiều diễm.

Bùi lạp Minh mỏi mệt mở mắt ra, chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nổ tung, cánh tay cũng rất đau nhức, tay giơ lên chợt chạm tới một mảnh mềm mại, trong lòng không khỏi kinh hãi, nghiêng đầu nhìn sang.

Chỉ thấy một cánh tay trắng nõn đang quấn lấy cánh tay phải của anh, Hạ Tình dựa vào bên cạnh anh ngủ được rất ngọt ngào, khuôn mặt trắng một mảnh ửng hồng.

Trong đầu Bùi lạp Minh "Oanh" một tiếng, chẳng biết tại sao, trên mặt huyết sắc lại trong nháy mắt mất hết, sau đó có chút không biết làm sao kéo ra cánh tay Hạ Tình đang quấn cánh tay của anh.

Anh vừa mới ngồi dậy, Hạ Tình liền tỉnh lại, nhưng cô ta vẫn ở chỗ cũ giả bộ ngủ, cặp mắt khép hờ, mở một chút khóe mắt nhìn Bùi lạp Minh.

Chỉ thấy vẻ mặt anh dường như có chút mê hoặc có chút thất vọng, lông mi hơi nhíu lại, đôi tay lại mặc quần áo hơi run rẩy.

Hạ Tình lòng của vừa động, mắt thấy anh mặc xong quần áo sắp đi xuống giường, cô liền khẽ giật giật, đưa ra cánh tay làm bộ như mới tỉnh lại bộ dạng, nắm lấy tay phải của anh.

Áo ngủ của cô nửa mở, lộ ra bộ ngực đầy đặn, một đôi con ngươi đen láy đắm đuối ngưng mắt đưa tình nhìn Bùi lạp Minh, hai chân thon dài giãy dụa mấy cái, một giây kế tiếp dưới người cô điểm một giọt đỏ tươi vào mi mắt anh.

Thấy thế, khuôn mặt Bùi lạp Minh cứng đờ, đầu có một chút đau, "Đừng làm rộn, cô ngủ thêm một lúc đi, tôi còn có việc ở công ty."

Nói xong liền cúi người ở cô lộn xộn khe khẽ hôn trên mặt một cái, rồi sau đó xoay người đi.

Nhìn bóng lưng Bùi lạp Minh đi, ánh mắt Hạ Tình chợt lóe âm mưu đã thực hiện được...

Bùi lạp minh Lái xe chỉ cảm thấy trong lòng giống như bị thứ gì ngăn chặn lại rất khó chịu.

Mà lúc này trong đầu cũng là một mảnh hỗn loạn, không nghĩ ra bất cứ manh mối nào, rượu đúng là một thứ hại người mà!

Mà từ lúc anh và Hạ Tình bắt đầu lén lút lui tới tới giờ, anh căn bản sẽ không nghĩ tới có một ngày muốn cùng cô xảy ra quan hệ, bởi vì ban đầu có chút thích cô, thuần túy là bởi vì thời điểm đó cô có hình dáng rất giống Hứa Mộ Thanh, không hơn...

Thật không nghĩ đến đêm qua anh và cô ta thế nhưng...

Đây làm hắn thật bất ngờ, nghĩ tới đây, trong lòng Bùi lạp Minh có chút nóng nảy.

....................................

Bởi vì hôm nay số bệnh nhân đến khám không nhiều lắm, cho nên Hứa Mộ nhan lần đầu rời đi bệnh viện lúc 6 giờ.

Cô một đường vừa đi vừa nghỉ, lại quỷ thần xui khiến thế nào lại đi tới trước cửa tập đoàn Bùi thị...

Nếu như má trái má phải cách nói là thật, vậy cô phải là người tương đối lý tính, nhưng mà giờ phút này cô lại cảm giác mình hành động tuyệt không lý tính, đang êm đẹp đi như thế nào lại đến nơi của anh ta?
Cô đang định nhấc chân rời đi, nhưng hai chân lại thật giống như bị nhựa cao su trụ lại, không thể động đậy.

Rồi sau đó, Hứa Mộ Nhan như ăn trộm lén la lén lút đứng ở tầng dưới công ty Bùi lạp Minh, cô híp mắt nhìn lên trên.

Đang lúc này, điện thoại di động trong túi cô truyền đến một tiếng tin nhắn, Hứa Mộ Nhan mở ra tin nhắn, nhìn vào nội dung trong hình đột nhiên hai mắt của cô ngẩn ngơ!
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $44,708
Posts: 65268
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 

Re: Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ - Hàn Pho

Postby tuvi » 14 May 2022

Chương 27: Như Gặp Phải Sét Đánh

Đó là một cái tin nhắn, cho phép mộ nhan sau khi mở ra hình ảnh kɦıêυ ɖâʍ đột nhiên hiện ngay ra trước mắt của cô.

Một khắc kia tay cô cầm điện thoại di động bắt đầu khẽ run, chỉ cảm thấy đại não như bị một đạo sét đánh giữa ban ngày, trong đầu chỉ còn dư một hồi tiếng gầm rú, mà trên mặt cô không còn một tia huyết sắc...

Trên tấm hình kia Bùi lạp Minh hai mắt mặc dù bị Mosaic bao trùm, khuôn mặt vẫn như cũ không mất tuấn dật, nửa người xích lỏa, mà trên ngực của hắn đang bị đôi tay trắng nõn ôm lấy, ngoài ra không còn cái khác...

Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, làn váy Hứa Mộ Nhan bị gió thổi lên một cái, nhẹ nhàng im hơi lặng tiếng, tròng mắt trong suốt ánh sáng lưu chuyển, dần dần có hơi nước ngưng tụ.

Mặc dù không biết là ai phát tấm hình này, nhưng bằng trực giác của cô nói cho cô biết đồng nhất nhất định là một người phụ nữ ở bên ngoài của Bùi lạp Minh nào đó gửi đến, đơn giản nghĩ là muốn kíƈɦ ŧɦíƈɦ cô, muốn cho cô và Bùi lạp Minh bởi vì hình kɦıêυ ɖâʍ này mà cãi nhau...

Mặc dù giờ phút này trong lòng của cô đầy đau thương, nhưng cô tuyệt sẽ không cho người phụ nữ kia mong muốn!

Bởi vì cô đang đợi, chờ Bùi lạp minh thấy được tấm chân tình của cô một ngày kia, sẽ có một ngày như vậy, đúng không?

Mà tin nhắn này Hứa Mộ Nhan không có xóa, cô không vì cái gì khác, chỉ vì muốn nhắc nhở mình phải kiên trì, chỉ vì có quá nhiều người phụ nữ đánh chủ ý với chồng cô, cô Hứa Mộ Nhan sẽ không bị những thủ đoạn nhỏ như vậy đánh bại!

Thời điểm Hứa Mộ Nhan về đến biệt thự, mẹ Bùi đang trong phòng nghỉ ngơi, mà Bùi lạp Thần đang ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi.

"Chị dâu, hôm nay chị sớm như vậy đã trở về." Bùi lạp thần cười chạy đến bên cạnh cô nói.

Đến sau mới phát hiện ra sắc mặt cô rất là khó coi, "Chị dâu, chị không sao chớ?"

"Không có việc gì, tôi đi trước toilet." Hứa Mộ Nhan tiện tay đưa điện thoại di động đặt ở trên khay trà, giờ phút này cô cần phải đi rửa mặt, để cho mình mau tỉnh táo lại...

Bùi lạp thần thấy cô trong mắt chợt lóe lên yếu ớt, chẳng lẽ có ca phẫu thuật xảy ra chuyện gì làm cô đau lòng?

Lúc này đột nhiên điện thoại di động của Hứa Mộ Nhan lần nữa truyền đến một tin nhắn, Bùi lạp thần vốn định gọi cô, nhưng anh cho là phải là tin nhắn đồ bỏ đi định nên không mở miệng, tự tiện mở ra xem tin nhắn.

Lại một hình ảnh nữa truyền tới, cùng gởi tới trước một dạng, nhất thời con ngươi Bùi lạp Thần đột nhiên co rụt lại, bị chấn kinh thân hình run lên, một hồi da đầu tê dại.

Chuyện này... Đây là...

Khuôn mặt Bùi lạp Thần khiếp sợ nhìn hình, mặc dù gương mặt không dám tin, nhưng anh xác định người đàn ông trong hình là Bùi lạp Minh, mà trên ngực anh tay kia không biết là của ai...

Anh không nghĩ tới người anh trai mà anh luôn luôn tôn trọng lại làm ra chuyện như vậy với chị dâu, anh trai không biết như vậy có bao nhiêu làm đau lòng chị dâu sao!

Bùi lạp Thần không nghĩ ra tại sao anh trai lại muốn như vậy tổn thương Hứa Mộ Nhan, nhưng anh tuyệt không làm cho cô chịu uất ức, nếu anh trai của anh không thương Hứa Mộ Nhan, như vậy thì cho anh đến bảo vệ cô!

Một giây kế tiếp trong mắt Bùi lạp thần chợt lóe một tia sáng, sau anh liền hình ảnh kɦıêυ ɖâʍ từ trong điện thoại của Hứa Mộ Nhan gửi sang máy mình, rồi sau đó đem hai cái tin nhắn hình ảnh xóa đi, anh không muốn làm cho cô nhìn thấy hình mà đau lòng...

Sau đó đứng dậy đi tới hậu viện, bấm một cái mã số, "Này, Kim Ký sao? Buổi tối chúng ta gặp mặt, tôi có vấn đề nhờ anh."

Mà lúc này, vẻ mặt Hạ Tình hả hê vuốt ve chiếc điện thoại di động, Hứa Mộ Nhan a Hứa Mộ Nhan, tôi hiện tại chỉ hận không thể ngay lập tức nhìn nét mặt cô ta bây giờ, nghĩ tới, bên miệng cô cười lạnh phát ra càng sâu hơn.
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $44,708
Posts: 65268
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 

Re: Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ - Hàn Pho

Postby tuvi » 14 May 2022

Chương 28: Tức Giận Ngất Trời

Mà tấm hình kia cô không phát trước, Hạ Tình cố ý dùng máy vi tính đem Bùi lạp Minh nhắm hai mắt dùng Mosaic đánh lên, sau đó trừ lộ ra một cánh tay bên ngoài, còn lại bộ phận cũng bị chia cắt bớt, cô cũng sẽ không ngu đến mức đem hình anh ta đêm đó ngủ say bộ dáng gửi cho Hứa Mộ, nếu như vậy Bùi lạp minh nhất định sẽ nghĩ tới đây hình là do cô phát tán ra.

Cô có thể tưởng tượng được, sóng gió giữa Hứa Mộ Nhan cùng Bùi lạp Minh đặc sắc cỡ nào!

Mà cô tự nhiên cũng không sợ Bùi lạp Minh hoài nghi hình ảnh kɦıêυ ɖâʍ này là cô gửi cho Hứa Mộ Nhan, dù sao từ lúc cô và Bùi lạp Minh bí mật tình cảm tới nay, cô ở trước mặt anh ta vẫn luôn nghe theo anh ta, không có một chút tâm cơ nào...

Hôm sau dưới ánh mặt trời Hứa Mộ Nhan, xưa nay chưa bao giờ thấy Bùi lạp minh lại thấy được ở cửa bệnh viện.

Chỉ thấy hai tay anh cắm vào túi, nửa người dựa vào chiếc xe màu đen.

Cô dừng một chút khoảng cách nhìn qua trước mắt một màn này, khụ! Xe này nhìn rất chiêu diêu, mà người chủ xe này lại vẫn như vậy ‘ bắt mắt ’...

Càng đi đến gần anh, càng rõ ràng vẻ mặt của anh, sắc mặt của anh có chút tối tăm, nhưng ánh mắt anh so với sắc mặt còn tối tăm hơn.

Này sắc bén sóng mắt chậm rãi quét qua trên mặt Hứa Mộ Nhan, tựu như lưỡi đao sắc bén thổi qua trên mặt của cô.

Mặc dù nhìn anh đã hết sức ẩn nhẫn không thấy biến sắc mặt, thế nhưng sự tức giận lại hiện rõ rành rành.

"Lên xe!"

Vẻ mặt Hứa Mộ Nhan mờ mịt nhìn, sau đó xoay người ngồi vào trong xe anh.

Anh vô duyên vô cớ biểu hiện sắc mặt như vậy cho cô xem làm gì?

Tối hôm qua cô đã phải chịu đựng mà không có đề cập với anh chuyện những hình ảnh kɦıêυ ɖâʍ đấy, đã là cô lớn nhất nhượng bộ, sự độ lượng của cô còn chưa đủ sao?

Vừa lên xe, Hứa Mộ Nhan còn chưa có ngồi vững vàng, anh đã liền tức đánh xe về phía sau đi phía trước rẽ trái, đem đầu xe thay đổi sau đạp chặt cần ga, động cơ ngay sau đó truyền đến tiếng ù ù, bánh xe cũng bởi vì ma sát mặt đất mà phát ra âm vang bén nhọn, trong nháy mắt xe gia tốc hướng phía trước đi tới.

Hứa Mộ Nhan vội vàng lấy tay bắt ghế xe, người này buổi tối nổi điên làm gì?

Rồi sau đó cô lặng lẽ nịt dây an toàn, đồng thời cô cũng nhận thấy được xe đang đi nhanh chóng đang từ từ thả chậm lại.

Xe này sườn xe rất cao, đường phía trước cũng vừa xem liền biết, nhưng bên trong xe lại vô cùng tối, bên ngoài ánh sáng cơ hồ cũng bị thật dầy đen kịt cửa kính cho che cản, chỉ có thể xuyên thấu qua phía trước cùng bọn họ phản phương hướng thỉnh thoảng ánh đèn chiếc xe lái tới, lúc này Hứa Mộ Nhan mới hơi nhìn đến khuôn mặt anh.

Giờ phút này vẻ mặt anh rất âm trầm, chuyên chú nhìn về phía trước, không ai biết anh đang nghĩ cái gì.

Trên đường rất ít xe đang chạy, bên trong xe âm nhạc cũng không có mở ra, ngoài xe xe hơi ở trên đường cái hành sử âm thanh vì vậy cực kỳ rõ ràng, ở nơi này chặt chẽ áp súc trong không khí, cả không khí yên tĩnh có chút âm trầm cổ quái.

Cô hoàn toàn không hiểu ra sao rồi, "Bùi lạp Minh, anh có lời gì cứ việc nói thẳng."

Không ngờ anh hoàn toàn không để ý tới cô, tiếp tục lái.

Chỉ chốc lát xe dừng ở trước cửa biệt thự, Bùi lạp Minh sắc mặt khó coi đem Hứa Mộ Nhan từ trong xe kéo xuống, đi vào trong nhà.

Cổ tay Hứa Mộ Nhan bị hắn kéo làm đau, sức lực này thật giống như phải đem cô cổ tay bẻ gãy như nhau, "Bùi lạp Minh, anh buông tay! Tay của tôi sắp đứt rồi!"

Nhưng anh vẫn làm như mắt điếc tai ngơ vẫn như cũ lôi kéo cô, cho đến khi kéo cô vào trong thư phòng sau, mới đưa buông ra cô, vẫn đi tới trước bàn làm việc, ở trong ngăn kéo như tìm kiếm cái gì đó.

Mà cổ tay trắng nõn của Hứa Mộ Nhan hiện ra một đạo vết đỏ chói mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn bởi vì cảm giác đau mà vặn lại với nhau, cô không biết hắn rốt cuộc đang giận cái gì, rõ ràng người nên tức giận là cô mới phải!
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $44,708
Posts: 65268
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 

Re: Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ - Hàn Pho

Postby tuvi » 14 May 2022

Chương 29: Giật Tít Trang Đầu

Lôi cô đến thư phòng sau, Bùi lạp Minh lấy một tờ báo vứt xuống trước mặt cô, " Hứa Mộ Nhan, cô có cái gì bất mãn liền quang minh chánh đại nhằm vào tôi, cần gì phải ở sau lưng đùa bỡn loại này thủ đoạn!"

Bùi lạp Minh giờ phút này chỉ cảm giác lửa giận trong lòng sắp cháy rụi.

Sáng sớm hôm nay khi hắn trở lại công ty liền sau nhìn thấy tờ báo này, tiếp"Hình kɦıêυ ɖâʍ về tình yêu chủ tịch tập đoàn Bùi thị " hàng chữ lớn này thật giống như từng thanh đao thứ vào cặp mắt hắn, mà nhìn dòng chữ ở phía dưới hình ảnh kɦıêυ ɖâʍ này, một khắc kia hắn thật giống như bị sét đánh giữa trời quang sắc mặt trắng xanh, đến tột cùng là người nào như vậy hận hắn, còn muốn ra dùng loại này hạ lưu thủ đoạn hủy hoại danh dự của hắn, một giây kế tiếp trong đầu hắn hiện ngay lên Hứa Mộ Nhan bộ dáng...

Hứa Mộ Nhan ngạc nhiên nhìn tờ báo rơi vãi đầy đất, lông mày nhỏ nhắn nhăn chặt lại.

Này hình không phải là chiều hôm qua tin nhắn cô nhận được sao?

Thế nào trong một đêm liền xuất hiện trang đầu của tờ báo?

Nhìn vẻ mặt Hứa Mộ Nhan như không biết bộ dáng, Bùi lạp Minh ngực lửa giận càng không ngừng tăng lên, không cô vì trả thù hắn, sẽ nghĩ ra được chiêu này.

"Anh đừng có mà vu oan cho tôi, tấm hình này tôi cũng là mới chiều hôm qua mới nhìn thấy đến, là một người dấu tên gửi cho tôi!"

Ánh mắt Hứa Mộ Nhan thản nhiên, giọng điệu kiên định được không tha cho anh chất vấn.

"Cô cho rằng tôi sẽ tin tưởng cô sao? Trừ cô ra, còn có ai vào đây hận tôi như vậy?" thanh âm Bùi lạp Minh lạnh thật giống như băng ngàn năm, mang theo thật lạnh lẽo.

"Để cho anh tin tưởng tôi một lần có khó khăn như vậy sao? Nếu anh không tin, tôi có thể đem tin nhắn hình ảnh kɦıêυ ɖâʍ cho anh xem, nếu như mà tôi thật muốn để cho anh mất hết thể diện mà nói, lần đó ở buổi đấu giá từ thiện thời điểm anh cùng người phụ nữ khác ôm nhau tôi liền có thể đem ký giả kêu đi qua, nhưng tôi cũng không có làm như vậy, không phải sao?"

Hứa Mộ Nhan kiên định không khỏi làm cho lòng của Bùi lạp minh run lên.

Lời của cô không phải không có lý, nhưng trừ cô, còn có ai sẽ làm như vậy?

Đột nhiên, trong đầu của hắn không khỏi thoáng qua hiện lên khuôn mặt củaHạ Tình, chẳng lẽ là cô ta?

Sẽ không, không phải là cô ta, cô ta là đơn thuần vô hại như vậy, đối với hắn càng thêm nghe theo, chính là cho cô ta một trăm cái lá gan cô ta cũng không dám tìm đến phóng viên làm những chuyện như vậy...

Mà một bên đang nhanh chóng lật xem tin nhắn Hứa Mộ Nhan lúc này sắc mặt đang từng điểm từng điểm biến trắng, tin nhắn làm sao sẽ không thấy?

Chiều hôm qua rõ ràng vẫn còn ở đó a, cô cũng không có xóa qua, đây là chuyện gì xảy ra?!

"Tin nhắn đây? Cô không phải là nói có người đem này hình ẩn danh gửi cho cô sao?" ánh mắt Bùi lạp Minh càng phát ra nồng đậm âm u, quanh thân tản ra lạnh lùng thật giống như trong nháy mắt đem không khí đông lạnh.

"Tôi... Tôi cũng không biết tin nhắn tại sao không có rồi, tôi..." Bùi lạp minh không đợi cô nói xong liền đem điên thoại di động của cô đoạt lấy, nhanh chóng quét tất cả tin nhắn của cô, duy chỉ không có hình ảnh lạc danh mà cô nói.

"Thật —— là ——cô!" khuôn mặt Bùi lạp Minh bỗng chốc tái nhợt, lộ ra vẻ thất vọng là không thể tin.

Hứa Mộ Nhan khổ sở nghe Bùi lạp Minh từng chữ một nói ra, lạnh như băng làm người ta sợ.

Cái gì mà gọi là thật là cô?

Xem ra, ở trong lòng của anh đã sớm liền kết luận là cô rồi!

Giây kế tiếp, Bùi lạp Minh đi nhanh tiến lên một tay lôi kéo Hứa Mộ Nhan, một tay nắm lấy cằm của cô, một cái tay khác vô cùng như uy hiếp như chặt lấy mặt cô.

Đau đớn làm tầm mắt cô mơ hồ, Hứa Mộ Nhan xem không rõ vẻ mặt của Bùi lạp Minh lúc này, chỉ loáng thoáng nhìn đến trong mắt anh thoáng qua vẻ thất vọng cùng lạnh lẽo.

"Bùi lạp Minh, tôi cũng không biết tin nhắn tại sao không có rồi, chỉ là anh có thể đi đến cửa hàng điện thoại tra xét, tôi xác thực từng nhận được tin nhắn hình kɦıêυ ɖâʍ này!"
User avatar
tuvi
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $44,708
Posts: 65268
Joined: 29 Apr 2006
Location: FRANCE
 
 

PreviousNext

Return to Truyện Ðọc



Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 20 guests