Những Bài Viết Ngắn Chọn Lọc (Sưu Tập)

Truyện tình mùi mẫn, truyện ma kinh rợn hay các thể loại khác. Xin mời vào.

Moderators: Mười Đậu, SongNam, A Mít

Re: Những Bài Viết Ngắn Chọn Lọc (Sưu Tập)

Postby bevanng » 05 Feb 2020

Bài thơ từ viện dưỡng lão được lan truyền khắp nước Úc


Một ông lão ở Úc đã ra đi trong hiu quạnh tại viện dưỡng lão. Nhưng điều ông để lại lấy đi nước mắt của biết bao người.
Nhiều nơi trên thế giới, sự quan tâm của con cái đối với bố mẹ già đơn giản chỉ là gửi họ vào viện dưỡng lão, như làm tròn trách nhiệm và bổn phận của người con. Cuộc sống hiện đại đầy biến động, những người trẻ tuổi bị cuốn theo xu hướng sống nhanh, sống gấp khiến người thân bên cạnh vô tình bị lãng quên. Ông Mak Filiser chính là một trong những người không may như vậy.
Bước sang tuổi xế chiều, ông được đưa vào sống ở viện dưỡng lão ở Úc. Không gia tài đồ sộ cũng chẳng con cái đầy đàn, tài sản duy nhất ông có chỉ là tấm thân gầy gò và già nua. Đến cả những cuộc hẹn của người thân ông cũng ít lần được nhận. Ai cũng cho rằng, Mak là người bất hạnh, mảy may không có chút gì để đời, con cái thì hờ hững lãng quên. Thế nhưng, cái ngày ông từ giã cuộc sống ngay chính nơi cô đơn nhất này, người ta mới phát hiện ra một kho báu vô giá. Đó không phải là vàng bạc, đá quý mà chỉ là một tờ giấy nhàu nát với những dòng thơ nguệch ngoạc, được cô y tá vô tình thấy lúc dọn phòng.
Tưởng chừng như những câu chữ của một ông lão sẽ ngắn ngủi và chẳng mấy hay ho. Thế nhưng sau khi các cô y tá đưa bài thơ “Cranky Old Man” của ông lên mạng xã hội, tác phẩm này đã lan truyền khắp nước Úc, đăng trên mọi tạp chí trong lễ Giáng Sinh. Bài thơ nhanh chóng trở thành một hiện tượng toàn cầu không phải bởi nghệ thuật ngôn từ mà cốt là vì trái tim của ông lão ngoài 80 tuổi gửi gắm trong từng con chữ, từng câu thơ. Cảm động hơn cả không phải là những người bạn già khác ở viện dưỡng lão mà chính là những cô y tá, những người đã từng chăm sóc và luôn nghĩ rằng ông lão thật bất hạnh vì chẳng có trong tay thứ gì.

Ông lão gàn dở

Hỡi những cô y tá, cô thấy gì?
Cô nghĩ điều gì khi nhìn vào tôi?
Một ông lão ốm yếu, già nua và ngớ ngẩn
Tính tình thật kì quặc với đôi mắt xa xăm
Luôn rơi vãi thức ăn, chẳng mấy khi lên tiếng
Khi cô lớn tiếng quát: “Ông hãy cố một lần
Dường như ông không thấy, mọi điều mà tôi làm”
Người luôn mãi bỏ quên... một chiếc giày hay tất?
Chẳng bao giờ lên tiếng, để mặc cô làm việc
Tắm rửa và ăn uống, suốt cho một ngày dài
Đó là điều cô nghĩ, nhìn thấy, có phải không?
Nhìn kĩ hơn cô hỡi, cô chưa thấy tôi đâu
Hãy ngồi đây tôi kể, câu chuyện của đời mình

Khi tôi lên mười tuổi, sống với cha và mẹ
Với anh và với chị, những người yêu thương nhau
Rồi khi lên mười sáu, với đôi cánh trên chân
Luôn mơ mộng mỗi ngày, về tình yêu đích thực
Và chú rể đôi mươi, với trái tim rực cháy
Sống với lời nguyện thề, trọn đời xin gìn giữ.
Bước vào tuổi hai lăm, nuôi nấng đứa con mình
Luôn cần sự chỉ bảo, bên mái ấm yêu thương
Người đàn ông ba mươi, khi sức trai bùng cháy
Che chở cho mọi người, gắn bó mãi dài lâu
Tuổi bốn mươi ập tới, đàn con cất cánh bay
Người phụ nữ bên tôi, giúp vơi đi nỗi sầu
Năm mươi năm trôi qua, những đứa trẻ lại về
Một lần nữa trong tôi, hạnh phúc lại đong đầy.

Bóng tối bỗng che phủ, khi vợ hiền đi xa
Tôi nhìn vào tương lai, run rẩy và sợ hãi
Những đứa trẻ của tôi, chẳng thể nào gặp chúng
Năm tháng đã trôi qua, cuốn mất đi tình yêu
Giờ đây đã già nua, thiên nhiên thật tàn nhẫn
Tuổi già đến nhanh chóng, cứ ngỡ như trò đùa
Thân xác bỗng suy tàn, sức sống cũng ra đi
Tuy trái tim ngừng đập, chỉ còn là đá lạnh
Nhưng trong thân xác này, nhiệt huyết vẫn bùng cháy
Để rồi một ngày kia, trái tim bừng sống dậy
Tôi nhớ những niềm vui…tôi nhớ những nỗi buồn…
Tôi yêu và tôi sống, bắt đầu một lần nữa
Dù giây phút còn lại, ít ỏi và ngắn ngủi

Người ơi có biết chăng, chẳng có gì vĩnh cữu
Hãy mở mắt và nhìn
Chẳng phải lão già đâu
Hãy lại gần và thấy…một TÔI thật trẻ trung.”


Bài thơ, đầu tiên là những lời nhắn nhủ của Mak đến những cô y tá. Đừng chỉ nhìn ông như một lão già ngớ ngẩn và lẩm cẩm, đừng chỉ mãi tất bật chăm lo và quên rằng thứ họ cần hơn là một người bạn tâm sự sẻ chia.
Nếu hời hợt và thoáng qua ta sẽ chỉ thầy bề ngoài khắc khổ và già nua. Phải đến khi thấm từng câu chữ ta mới thấy được kho báu tâm hồn vô giá nằm ẩn sâu bên trong Mak.
Bài thơ cũng là lời nhắc nhở tới những người trẻ tuổi. Đừng mải chạy theo cuộc sống cơm áo gạo tiền mà quên dành thời gian ở bên cha mẹ. Cứ mỗi ngày lãng phí trôi qua, bạn đã mất đi 24 giờ được ở gần họ. Vì thế, hãy biết trân trọng và chăm sóc bố mẹ khi còn có thể.

Man who died alone in a nursing home left behind a HEART-BREAKING message for us all
Jan 13, 2016

The story of an old man who died alone and with nothing in a nursing home is going viral after staff reportedly made an amazing discovery as they cleaned out his room.
Mak Filiser, who appears to have been largely overlooked during his time at the home, left behind a poem…
Whatever it’s exact origin, it’s a moving read:


“Cranky Old Man”
What do you see nurses? What do you see?
What are you thinking… when you’re looking at me?
A cranky old man… not very wise,
Uncertain of habit… with faraway eyes?
Who dribbles his food… and makes no reply.
When you say in a loud voice… I do wish you’d try!’
Who seems not to notice… the things that you do.
And forever is losing… A sock or shoe?
Who, resisting or not… lets you do as you will,
With bathing and feeding… The long day to fill?
Is that what you’re thinking? Is that what you see?
Then open your eyes, nurse… you’re not looking at me.
I’ll tell you who I am… As I sit here so still,
As I do at your bidding… as I eat at your will.
I’m a small child of Ten… with a father and mother, brothers and sisters… who love one another
A young boy of Sixteen… with wings on his feet
Dreaming that soon now… a lover he’ll meet.
A groom soon at Twenty… my heart gives a leap.
Remembering, the vows… that I promised to keep.
At Twenty-Five, now… I have young of my own.
Who need me to guide… And a secure happy home.
A man of Thirty… My young now grown fast,
Bound to each other… With ties that should last.
At Forty, my young sons… have grown and are gone,
But my woman is beside me… to see I don’t mourn.
At Fifty, once more… Babies play ’round my knee,
Again, we know children… My loved one and me.
Dark days are upon me… My wife is now dead.
I look at the future… I shudder with dread.
For my young are all rearing… young of their own.
And I think of the years… And the love that I’ve known.
I’m now an old man… and nature is cruel.
It’s jest to make old age… look like a fool.
The body, it crumbles… grace and vigor, depart.
There is now a stone… where I once had a heart.
But inside this old carcass a young man still dwells.
And now and again… my battered heart swells
I remember the joys… I remember the pain.
And I’m loving and living… life over again.
I think of the years, all too few… gone too fast.
And accept the stark fact… that nothing can last.
So open your eyes, people… open and see.
Not a cranky old man.
Look closer… see… ME!!


(Sưu tầm)
bevanng
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $33,584
Posts: 11164
Joined: 22 Mar 2009
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng bevanng từ: Que Huong, Thuvang

Re: Những Bài Viết Ngắn Chọn Lọc (Sưu Tập)

Postby bevanng » 23 Apr 2020

Dịch cúm Vũ Hán (dấu ấn của nhân họa 2019)


Dịch cúm Vũ Hán xé toang tấm màn hào nhoáng của sự phồn thịnh mà Trung Quốc gây dựng như là một quốc gia có kinh tế đứng hàng thứ 2 thế giới. Dịch bệnh đã khiến người dân Trung Hoa đại lục nhìn lại mình. Đã có rất nhiều câu chuyện thương tâm xảy ra, để mỗi người cùng nhìn lại chính mình.
Vào cái ngày bác sĩ Lý Văn Lượng, người đầu tiên trong nhóm 8 bác sĩ báo động về nạn dịch cúm Vũ Hán, qua đời vì dịch cúm corona vào sáng sớm ngày 7/2, không chỉ cư dân mạng Weibo Trung Quốc, mạng Facebook mà các công ty truyền thông chính thống quốc tế khác cùng đồng loạt lên tiếng vì sự ra đi của vị Bác sĩ Li Wenlian – Lý Văn Lượng.
Trên trang Twitter, người ta thấy người dân Vũ Hán chia sẻ Hashtag “Đêm nay tôi thổi còi vì Vũ Hán” và họ hẹn nhau tắt điện vào lúc 9 giờ đêm ngày 7/2, cùng quét ánh sáng đèn flash điện thoại ra ngoài cửa sổ và thổi còi để tưởng niệm ông, một việc làm mà chính quyền Trung Cộng không muốn thấy.
Cùng với việc tưởng niệm Bác sĩ Lý, câu trích trong Nhiệt Phong của Lỗ Tấn cũng được dân mạng Trung Quốc chia sẻ.
“Cứ làm việc có thể làm, cứ cất tiếng có thể cất lên. Chỉ cần có một chút ấm nóng, có một chút ánh sáng, thì đã có thể tỏa sáng trong bóng tối như đom đóm mà không cần chờ đuốc cháy. Như vậy, nếu sau này không có đuốc cháy thì ta chính là ánh sáng duy nhất”.
Dịch cúm corona lần đầu tiên được nhóm bác sĩ ở Vũ Hán trong đó có bác sĩ Lý Văn Lượng loan báo vào hồi trung tuần tháng 12 - 2019 trong một nhóm chat và với người thân về một loại virus lạ.
Ngay sau đó thì nhóm bác sĩ này đã bị chính quyền mời lên làm việc vì cho là loan tin đồn nhảm làm hoang mang dư luận và họ bị bắt làm bản kiểm điểm.
Bác sĩ Lý Văn Lượng là bác sĩ nhãn khoa. Ông bị lây nhiễm virus corona từ một bệnh nhân của mình vì lúc đó người ta không biết phải phòng ngừa dịch bệnh này như thế nào, khả năng lây lan của nó, khi mọi thông tin về nó đều không được nói đến.
Cái chết của bác sĩ Lý Văn Lượng được người dân Trung Quốc ví như cái chết của con chim Hoàng yến.
Hoàng yến là loại chim nhạy với không khí độc mà thời xưa thường được các thợ mỏ nuôi để đem theo vào hầm khai thác.
Con chim được treo trong lồng để gần nơi các thợ mỏ làm việc với thức ăn và nước uống đầy đủ. Nếu như họ thấy chim chết có nghĩa là không khí trong hầm đang bị độc hại và các thợ mỏ phải ra ngoài ngay lập tức.
Và khi Bs Lý Văn Lượng, người lên tiếng, người thổi còi 'whistle blower' hay con tiếng kêu báo hiệu hiểm nguy của con chim hoàng yến bị bóp nghẹt thì chuyện gì đến đã đến.
Các video clip về thành phố Vũ Hán mùa đại dịch cho thấy một thành phố hoang vu vắng vẻ, thành phố chỉ có cảnh vệ và cảnh sát đi tuần chặn bất cứ ai không đeo khẩu trang trên đường.
Không phải ai cũng có đủ khẩu trang để mà đeo.
Một người đàn ông đang ngồi sưởi nắng trước cửa nhà cũng bị nhân viên công lực tới lôi đi quăng vào xe.
Một người phụ nữ vừa ra khỏi khu chung cư mà không đeo khẩu trang liền bị chặn lại. Tiếng khóc tiếng đánh đập vang động một góc phố.
Bà ta cũng bị lôi đi.
Và người ta tự hỏi liệu những người bị lôi đi quăng vào chiếc xe chở người cách ly đó có thoát khỏi cảnh không bị lây dịch bệnh?
Trong thành phố vắng vẻ, người chết được đặt trước cửa nhà cho xe tới thu gom. Không có đám tang. Chỉ có tiếng khóc của người vợ nhìn theo chiếc xe chở người thân của mình đi hỏa táng.

Mười ngày sau khi bác sỹ Lý Văn Lượng qua đời thì toàn bộ tỉnh Hồ Bắc với 60 triệu dân đã bị phong tỏa.
Không chỉ nội bất xuất ngoại bất nhập với người trong và ngoài tỉnh, mà ngay trong tỉnh mọi hoạt động di chuyển của người dân trên địa bàn tỉnh cũng bị hạn chế đến mức tối đa trong nỗ lực kìm chế bệnh dịch lây lan.
Chính quyền Hồ Bắc ra quyết định cấm mọi hoạt động mua bán “không cần thiết".
Hầu hết tất cả các cửa hàng đều bị đóng cửa. Một cửa hàng bán táo vừa mở cửa đã bị ngay nhóm nhân viên công lực tới sập cửa lại.
Với dân số 58 triệu người, toàn tỉnh Hồ Bắc cấm không ai được rời khỏi nơi ở, và không được tụ tập đông người.
Một video clip trên trang South China Morning Post cho thấy thậm chí các bàn đánh mạt chược cũng bị đập bỏ.
Một gia đình ở thành phố Hiếu Cảm tỉnh Hồ Bắc đánh mạt chược trong nhà, vài nhân viên phòng chống dịch xông thẳng vào trong, cầm mạt chược ném đi. Người con trai tức giận, dùng quân mạt chược bị loại “phản kích” lại. Kết quả có nhiều người hơn nữa xông vào, khống chế người con trai, liên tiếp đánh 3 cái bạt tai vào anh ta. Cuối cùng ngay cả bàn mạt chược cũng bị đập nát. Người con trai hỏi họ: “Lẽ nào ngay cả gia đình cũng không được cùng nhau ăn cơm sao?”
Một clip khác chia sẻ trên Twitter cho thấy ngày 14/2, một gia đình 4 người ở trấn Phục Thủy thành phố An Lục tỉnh Hồ Bắc, đánh mạt chược ở trong nhà, bị cảnh sát lôi ra đường giãi đi bêu tội, cuối đi bêu tội thì cả nhà 4 người bị đưa đến trước tòa nhà của chính quyền địa phương, xếp thẳng hàng; một người đàn ông tay cầm thư “hối tội”, bắt nhịp từng chữ từng câu cho 3 người còn lại tuyên đọc:
“Gia đình 4 người chúng tôi, chiều nay đánh bài ở trong nhà, vi phạm mệnh lệnh không tập trung, không đánh bài trong thời kỳ đặc biệt, chúng tôi sai rồi! Chúng tôi sai rồi!”
Sau đó, họ bị phạt đứng hồi lâu mới được cho về nhà.
Tại tỉnh Hồ Bắc, xe cộ bị cấm xuất hiện trên đường, trừ xe cảnh sát, xe cứu thương, xe vận chuyển các nhu yếu phẩm và các loại xe công vụ khác.
Đồng thời, tất cả các hiệu thuốc đều phải ghi nhận từng đơn hàng mua thuốc cảm cúm, sốt hoặc ho, bao gồm tên thật của khách, số điện thoại, căn cước và địa chỉ.
Các nhà máy và công ty cần phải nhận được giấy phép đặc biệt muốn mở cửa hoạt động.
Những biện pháp cứng rắn phong tỏa hoàn toàn 60 triệu cư dân Hồ Bắc được áp dụng 4 ngày sau khi Bí thư tỉnh Hồ Bắc là Tưởng Siêu Long bị cách chức vì cho là "xử lý kém việc ngăn chặn sự lây lan của virus corona".
Vào trung tuần tháng 1, tại Baibuting- một khu dân cư sầm uất nhất Vũ Hán đã diễn ra cái gọi "Bữa tiệc của vạn nhà" đón mừng năm mới. Đây là một hoạt động thường niên quy tụ cả ngàn thực khách là cư dân của khu vực cùng tham dự.
Vài ngày trước khi bữa tiệc diễn ra, một số người trong Ban Tổ Chức vì lo ngại dịch bệnh đã đề nghị huỷ bỏ bữa tiệc nhưng chính quyền quận không đồng ý. Bữa tiệc diễn ra vào ngày 18/1. Thông tin trên NTD cho biết có hơn 40,000 người đã tham gia bữa tiệc vào lúc mà dịch bệnh đã bắt đầu lây lan từ mấy tuần trước đó.
Baibuting trở thành khu vực bị lây nhiễm virus corona nặng nề nhất Vũ Hán.
Ông Lý, một cư dân Baibuting không muốn nêu tên thật cho NTD biết, 33 trong số 55 toà nhà ở đây đã bị lây nhiễm gần như hoàn toàn.
Và ông cay đắng nói, chính quyền đã đặt sinh mệnh chính trị của họ lên trên tính mạng của công dân.
Hồ Bắc là tỉnh đầu tiên bị cách ly hoàn toàn. Ngoài Hồ Bắc một số thành phố ở Chiết Giang cách Hồ Bắc (Hubei) gần cả 1000 km cũng bị cách ly vì dịch bệnh.
Tỉnh Chiết Giang là địa phương có số ca nhiễm virus corona cao thứ hai sau Hồ Bắc. Ôn Châu và Hàng Châu thuộc Chiết Giang cách Vũ Hán hơn 800 km đường bộ cũng bị cách ly.
Chị Bùi Kim Anh một công dân Việt làm việc cho một công ty Ấn Độ tại Hàng Châu.
Chị đã ở Hàng Châu từ 5 năm nay và đang bị kẹt lại khi thành phố trong mùa dịch bệnh.
Chị cho BBC biết chính quyền có những biện pháp ngăn chặn cứng rắn để bảo đảm dịch bệnh không lây lan.
Ngày 14/2, nhà văn người Vũ Hán Phương Phương, chia sẻ một nhật ký những ngày dịch bệnh sống trong thành phố bị đóng cửa được dịch giả Lương Hiền chuyển ngữ cho biết:
"Hôm qua, cô bạn học ngồi cùng bàn hồi cấp ba của tôi cũng ra đi. Cô ít hơn tôi một tuổi, dịu dàng, nhu mì, rất xinh đẹp và khỏe mạnh. Năm xưa chúng tôi cùng trong đội văn nghệ của trường. Tôi chơi piano, cô gảy tì bà. Chúng tôi chơi thân suốt thời cấp ba. Trung tuần tháng giêng năm nay, cô đi chợ mua thức ăn vài lần, không may nhiễm bệnh. Vất vả lắm mới nhập được viện, và nghe bảo cô hồi phục rất tốt. Vậy mà gia đình đột ngột thông báo, cô đã mất. Hôm nay, nhóm bạn cùng khóa ai nấy đều khóc thương cô. Nhóm bạn từng một thời hát vang ngợi ca “đất nước đẹp giầu”, nay đã phải bật lên tiếng uất: “Không xử bắn đám giòi bọ hại người, làm sao yên được lòng dân!”

Cơn đại dịch đã cho người Trung Quốc nhìn thấy thực tế thân phận người của mình đang rạn vỡ trong vỏ bọc của quốc gia phát triển nhanh.
Cuộc đại nạn corona là một tiếng chuông lớn đánh thức những lương tri mê ngủ. Trong bóng đêm ve vuốt ru ngủ của kim tiền, của những tiện nghi và dồi dào thực phẩm, cuối cùng thì người Trung Quốc cũng nhận ra rằng con chim hoàng yến cũng chỉ là con vật thử và chết trước dẫu có ở lồng son và cung phụng thức ăn ngon.
Đại dịch Vũ Hán xé toạt bức màn hào nhoáng phù phiếm mà chính quyền Cộng Sản mua chuộc dân bằng sự phát triển kinh tế.
Đại dịch rọi ánh sáng vào một thực trạng phủ phàng buộc người dân Trung Hoa đại lục phải đối diện trong thân phận là cư dân một chế độ độc đảng. Nó rọi vào góc sâu thẳm lương tri của người Trung Quốc, rọi cho thế giới thấy phần người trong họ.
Đại dịch cũng đã cho người dân Trung Quốc thấy rằng đằng sau những tiện nghi vật chất, có một cái khác quan trọng hơn để định danh một cá thể đó là con người và được tôn trọng, chứ không hẳn chỉ là những con số hay một lực lượng trong tay nhà cầm quyền.
Một thanh niên trẻ ở Vũ Hán sau khi đã vượt qua được sợ hãi đã tự ghi hình mình và cất lên tiếng nói, “Bây giờ ai cứu Vũ Hán chúng tôi? Tất cả dân tộc Trung Hoa của chúng tôi, ai đến cứu? Tin rằng Tập Cận Bình đến cứu sao? Tin vào giấc mơ Trung Quốc sao?”
Giá như tiếng nói của những lương tri như Bác sĩ Lý Văn Lượng được nhà cầm quyền lắng nghe thì thảm cảnh đã có thể được giảm nhẹ cho dân rất nhiều.
Có người gọi Bác sĩ Lý Văn Lượng là Bác sĩ mắt vĩ đại nhất của mọi thời đại vì chỉ trong một thời gian ngắn ông đã làm sáng mắt cho rất nhiều người dân mình.
Bác sĩ Lý trước khi chết cũng đã bày tỏ, “Nếu làm lại, tôi vẫn sẽ lên tiếng.”
Sự lên tiếng của ông – trong phạm vi đồng nghiệp và người thân, về dịch cúm corona chỉ là một phần. Cái chết của ông mới chính là điều đánh động tâm can người dân Trung Quốc, rọi ánh sáng vào màn đêm cộng sản đang phủ bóng tối xuống đất nước Trung Hoa đại lục, rọi vào góc sâu thẳm lương tri của người Trung Quốc.
Cái chết của bác sĩ Lý Văn Lượng cũng rọi cho nhiều người khác nhìn lại chính mình. Cuối cùng rồi dù bên ngoài thế nào khi đau người ta cũng khóc, máu chảy ra cũng chỉ có một màu đỏ.
Bị cô lập bị cách ly không thể ra ngoài, người Vũ Hán lên mạng kêu gọi nhau cùng bước ra khỏi cái bóng tối sợ hãi của mình để tự mình thắp lên ngọn lửa lương tri. Hashtag “Đêm nay tôi thổi còi vì Vũ Hán” đã chính quyền Bắc Kinh bị kiểm duyệt, những tấm hình được chia sẻ cho thấy trong bóng đêm bao phủ nhập nhoạng trên những ngôi nhà cao tầng, nhưng ánh sáng ánh đèn flash vẫn được thắp lên từ những chung cư bị cô lập ở Vũ Hán.
Người dân đã làm theo điều mà Lỗ Tấn dặn dò: hãy tự mình thắp sáng, dù là ánh sáng nhỏ nhoi của đom đóm nó vẫn được nhìn thấy từ xa hơn là làm côn trùng của bóng tối.

Con người sinh ra được trao tặng những phẩm chất đặc biệt chỉ con người mới có so với các giống loài khác của chúng sinh. Đó là lương tri, đạo đức, tư tưởng, và tiếng nói, để khẳng định họ là con người với những phẩm chất người. Những phẩm chất đó gọi chung là Nhân Phẩm.
Không ai có quyền đại diện cho bất cứ quyền lực nào hay bất cứ lý do nào (ngoại trừ sự sống còn) để tước đoạt những phẩm giá đặc biệt này, con người có còn là Người?
Mỗi người chọn cho mình cách riêng để sống. Khi phải đi qua nhơ nhớp dối trá thấp hèn, có người chọn im lặng, có người chọn lên tiếng, có người không chỉ lên tiếng mà còn hành động.
Cơn đại dịch corona rồi sẽ đi qua. Ai còn, ai mất? Liệu có đủ thời gian cho mỗi người lắng nghe lương tri mình lên tiếng???
(theo SBS Australia)
bevanng
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $33,584
Posts: 11164
Joined: 22 Mar 2009
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng bevanng từ: Que Huong, Thuvang

Re: Những Bài Viết Ngắn Chọn Lọc (Sưu Tập)

Postby bevanng » 04 Oct 2020

Tâm hồn và tình yêu của thiên nga


Cái giây phút mà bạn có được trong tim mình một cảm giác kỳ lạ mang tên Tình Yêu và cảm nhận được chiều sâu, sự lung linh, ngất ngây của nó thì chính lúc ấy bạn sẽ nhận ra rằng thế giới xung quanh bạn đã thay đổi.
- J. Krishnamurti


Năm thứ hai đại học của tôi sắp sửa kết thúc. Vào một đêm nóng bức trong tuần cuối cùng của tháng năm, tôi nhận được điện thoại của mẹ ở ký túc xá cho biết tôi sẽ về nghỉ hè với ông bà để phụ giúp công việc đồng áng. Ý kiến này khiến mọi người trong nhà đều hài lòng. Riêng tôi không hoàn toàn bị thuyết phục lắm nhưng tự an ủi rằng dù gì cũng chỉ có một kỳ nghỉ mà thôi.
Sau khi thi xong môn cuối, tôi thu dọn đồ lên xe, chào tạm biệt bạn bè và hẹn sẽ gặp lại vào mùa thu. Các bạn tôi cũng vậy vì hầu hết bọn họ cũng sẽ về nhà.
Từ trường tôi về đến nông trại mất hết ba giờ lái xe. Ông bà tôi đều đã qua tuổi bảy mươi, và tôi biết họ rất cần người phụ giúp công việc của nông trại, ông không thể dọn cỏ khô một mình cũng như sửa chữa chuồng trại cùng hàng đống việc khác.
Chiều hôm ấy tôi đến nơi muộn. Bà đã nấu nhiều đồ ăn đến nỗi cả ba chúng tôi không thể nào ăn cho hết. Bà hết sức yêu thương và quan tâm tới đứa cháu của mình. Tôi đã nghĩ rằng sự niềm nở này sẽ nhanh chóng phai nhạt một khi tôi ở lâu cùng với bà. Nhưng không phải vậy. Ông muốn biết tất cả mọi điều về tôi. Đến giờ ngủ, tôi nghĩ rằng mọi thứ rồi sẽ ổn. Dầu gì, tôi cũng chỉ phải ở đây một mùa hè thôi.
Sáng hôm sau, tự ông chuẩn bị bữa sáng cho hai người. Ông bảo rằng bà bị mệt vì đã vất vả cả ngày hôm qua nên sẽ nằm nghỉ lâu một chút. Tôi tự nhủ sẽ không nhờ bà làm bất cứ điều gì cho mình trong thời gian lưu lại. Tôi đến đây để giúp đỡ chứ không phải làm gánh nặng cho ông bà.
Buổi sáng đó, ông khiến tôi rất ngạc nhiên. Khi chúng tôi rời khỏi nhà, ông dường như sinh động và linh hoạt hẳn lên. Nông trại này là lãnh địa của ông. Mặc dù đã lớn tuổi, ông vẫn giữ được dáng vẻ tự tin khi đi khắp nơi trong khu vực này. Ông không còn có dáng vẻ gì của con người đã thiếp đi trên ghế tối qua trước lúc bản tin sáu giờ chấm dứt. Khi chúng tôi băng qua cánh cổng để đến xem xét đàn gia súc, ông dường như biết rất rõ từng con bò. Mà có tới gần hai trăm con trong đàn chứ ít gì!
Chúng tôi không thật sự làm nhiều việc trong ngày đầu, nhưng tôi lấy làm cảm phục về tất cả những gì mà ông đã thực hiện trong suốt những năm tôi chưa sinh ra. Ông không được ăn học đầy đủ nhưng đã nuôi dạy bốn người con khôn lớn nên người nhờ vào nông trại này. Tôi thật sự ấn tượng sâu sắc về điều đó.
Nhiều tuần lễ trôi qua. Đến tháng sáu, chúng tôi đã gom xong cỏ khô, cột lại thành bó và cất vào nhà kho. Tôi cũng dần quen với chuyện cùng ông làm việc mỗi ngày. Những gì cần làm ông đều dự tính sẵn trong đầu và mỗi ngày chúng tôi chỉ việc thực hiện từng phần. Buổi chiều tối ở nhà, tôi thường đọc sách hay nói chuyện với bà. Bà không bao giờ chán những câu chuyện ở trường hay bất cứ chuyện gì có liên quan đến tôi. Bà còn kể cho tôi nghe về thời bà mới gặp ông, về tình yêu của ông dành cho bà, về ánh mắt thuở ban đầu mà bà còn nhớ mãi về ông…
Sáng chủ nhật tuần cuối cùng của tháng sáu, ông rủ tôi đi câu cá vì chúng tôi đã hoàn tất mọi việc. Hồ nước nằm trong một cánh đồng trũng gần khu rừng. Những năm trước ông đã thả cá xuống hồ. Hôm đó chúng tôi lái xe đến hồ, tiện thể coi qua đàn gia súc. Chúng tôi không thể ngờ đến những gì mình trông thấy sáng hôm đó: Một con trong cặp thiên nga mà ông tặng bà vào ngày lễ Kim Khánh đã chết. Con còn lại không chịu ăn mà cứ ngước nhìn về một hướng xa xăm.
- Sao mình không mua một con khác thế vào hở ông? - Tôi đề nghị với hi vọng có thể cứu vãn được tình thế.
Suy nghĩ một lát. Cuối cùng ông nói:
- Không… không dễ dàng vậy đâu con ạ! Con biết không, loài thiên nga cả đời chỉ có một bạn tình.
Ông đưa tay chỉ trong khi tay kia giữ cần câu - loài khác thì được, còn thiên nga thì không. Có thể mang đến cho nó một con khác nhưng chẳng thể mang lại một tâm hồn như nó vốn đã từng mong chờ, tìm được và thấu hiểu. Chúng ta chẳng thể làm được gì hơn cho con thiên nga còn lại. Nó phải tự xoay xở lấy mà thôi.
Suốt buổi sáng chúng tôi đã bắt đủ số cá cho bữa trưa. Trên đường về, ông dặn tôi đừng kể cho bà nghe về chuyện con thiên nga. Bà không còn đi về phía hồ nhiều nữa. Vì thế, cho bà biết việc đó cũng chẳng ích gì.
Vài ngày sau, ông và tôi có đi ngang hồ trong khi làm công việc kiểm tra đàn gia súc mỗi sáng. Chúng tôi trông thấy con thiên nga còn lại đang nằm đúng nơi bạn nó được tìm thấy trước đó. Và… Nó cũng đã chết…
Ông và tôi bắt đầu tháng bảy bằng công việc dựng một hàng rào mới. Đến ngày 12 tháng 7, bà tôi qua đời. Sáng hôm ấy tôi ngủ dậy muộn và ông cũng chẳng gõ cửa phòng gọi. Đến gần tám giờ sáng, tôi mới vội vã thay đồ và xuống bếp. Bác sĩ Morgan đang ngồi tại bàn trong nhà bếp. Ông ấy đã là hàng xóm của ông bà tôi từ lâu kể từ khi về hưu. Trước đây, ông có tới nhà tôi vài lần mỗi khi cần kíp. Ngay lập tức, tôi nhận ra có điều gì bất ổn. Sáng nay, bên cạnh chân bác sĩ là chiếc cặp đen cũ kỷ. Và, rõ ràng ông tôi đang run rẩy.
Bà tôi đã đột ngột qua đời bởi chứng đột quỵ. Cha mẹ tôi đến ngay trong buổi chiều ấy. Người thân và bạn bè của ông bà cũng nhanh chóng tề tựu tại căn nhà cũ này.
Đám tang được tổ chức ngay ngày hôm sau vì ông nhất quyết muốn nó diễn ra càng sớm càng tốt. Vào ngày thứ hai sau đám tang, ông nói trong bữa sáng:
- Đây là một nông trại bận rộn. Chúng tôi còn rất nhiều việc phải làm. Những người còn lại hãy trở về với công việc của mình.
Hầu hết mọi người trong gia đình đều đã đi khỏi, nhưng đó là cách ông bảo mọi người là đã đến lúc phải về nhà. Cha mẹ tôi là người cuối cùng ra về sau bữa trưa.
Ông tôi không phải là người có thể dễ dàng bộc lộ nỗi đau của mình cho ai khác. Cho nên, tất cả chúng tôi đều lo lắng cho ông. Mọi người đã bàn tính khuyên ông từ bỏ việc đồng áng. Cha mẹ tôi cũng nghĩ rằng ông đã già quá rồi nên không thể nào sống một mình ở đấy. Tuy nhiên, ông không hề bận tâm đến chuyện đó. Tôi thật sự tự hào về cách mà ông tự khẳng định mình.
Những ngày hè còn lại dần trôi qua. Chúng tôi vẫn bận rộn với công việc. Tôi lờ mờ nhận thấy ông có điều gì đó khang khác nhưng không chắc lắm. Tôi bắt đầu nghi ngại liệu ông có thể sống tốt hơn được với một ai đó không, nhưng tôi biết ông không thể nào rời bỏ nông trại.
Tháng chín đang đến gần, nhưng tôi lại không muốn ra đi. Tôi cũng tính đến việc bỏ học kỳ mùa thu này để ở với ông thêm vài tháng cho ông bớt cô đơn. Khi tôi đề cập đến việc này, ông lập tức phản đối, bảo rằng chỗ của tôi là trường đại học chứ không phải chốn này.
Cuối cùng đã đến lúc tôi phải thu dọn đồ lên xe và rời khỏi đây. Tôi bắt tay và ôm ông chào tạm biệt. Khi lái xe đi, qua kính chiếu hậu tôi còn nhìn thấy ông vẫy tay chào rồi quay về hương đồng cỏ để bắt đầu công việc kiểm tra đàn gia súc mỗi sáng. Đó là hình ảnh về ông mà tôi hằng lưu giữ trong tâm trí.
Mẹ gọi điện đến trường cho tôi vào một buổi sáng dông bão để báo tin ông mất. Một người hàng xóm ghé ngang nhà uống cà-phê sáng hôm đó và tìm thấy ông trong bếp. Ông mất vì chứng đột quỵ giống như bà. Trong khoảnh khắc đó, tôi đã hiểu ra được những điều mà ông đã cố gắng giải thích cho tôi về con thiên nga vào buổi sáng chúng tôi đi câu bên hồ. (Hạt Giống Tâm Hồn)
bevanng
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $33,584
Posts: 11164
Joined: 22 Mar 2009
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng bevanng từ: Que Huong

Re: Những Bài Viết Ngắn Chọn Lọc (Sưu Tập)

Postby bevanng » 04 Oct 2020

Quà sinh nhật


Tôi ước ao có một ngày bốn đứa con của tôi sẽ được sống trên một đất nước không có ai bị phán xét bởi màu da của mình mà bởi chính tâm hồn của người ấy.
- Martin Luther King Jr.


[Chú thích: Câu chuyện này được viết vào năm 1969 khi mà nạn phân biệt chúng tộc ở Mỹ chưa được cải thiện.]


Sau khi con trai tôi học lớp một được một tuần, thằng bé về nhà báo tin rằng Roger, học sinh người Mỹ gốc Phi duy nhất trong lớp, là bạn ngoài sân chơi của nó. Tôi nuốt nước bọt rồi nói:
- Hay nhỉ! Thế con sẽ chơi chung với nó bao lâu nữa thì có đứa khác thay con chơi với nó?
- Ồ, con sẽ chơi với bạn ấy mãi mãi mẹ ạ!- Mike trả lời tôi.
Rồi một tuần sau, tôi lại nghe tin Mike rủ Roger ngồi chung bàn học với mình.
Nếu như bạn không sinh ra và lớn lên ở tận miền nam nước Mỹ xa xôi này, như tôi đây, thì bạn sẽ không thể nào hiểu được những tin này khủng khiếp như thế nào. Tôi lập tức hẹn gặp giáo viên dạy lớp con tôi.
Cô giáo đón tôi với đôi mắt mệt mỏi và đầy hoài nghi. Cô nói:
- Thưa bà, tôi cho là bà cũng muốn con trai mình được ngồi chung với một học sinh khác, phải không ạ? Bà vui lòng chờ cho một lát. Tôi cũng có một cuộc hẹn với một phụ huynh khác và bà ấy đang đến kìa.
Vừa lúc ấy, tôi trông thấy một phụ nữ trạc tuổi tôi bước tới. Tim tôi tự nhiên đập mạnh bởi tôi đoán chắc bà ấy là mẹ của Roger. Nơi bà toát lên vẻ trầm lặng và hết sức đĩnh đạc của một người phụ nữ có phẩm cách, nhưng những điều đó cũng không giúp bà ta giấu được nỗi lo lắng thể hiện qua giọng nói:
- Cháu Roger thế nào rồi, thưa cô? Tôi mong rằng con tôi vẫn quan hệ tốt với những đứa trẻ khác. Nếu không như thế, cô cho tôi biết nhé!
Bà ngập ngừng khi tự nêu câu hỏi:
- Cháu có làm điều gì khiến cô phải phiền lòng không? Ý tôi nói là việc cháu phải thay đổi chỗ ngồi quá nhiều lần!
Tôi cảm nhận được sự căng thẳng tột độ trong lòng mẹ của Roger, vì chắc bà đã biết rõ câu trả lời. Nhưng tôi thấy tự hào cho cô giáo lớp một này khi nghe cô dịu dàng đáp:
- Không có đâu, thưa bà! Cháu Roger không làm gì để tôi phải phiền lòng cả. Chẳng qua trong những tuần đầu tiên, tôi cố gắng chuyển đổi chỗ ngồi để cuối cùng em nào cũng tìm được người bạn hợp với mình thôi.
Bấy giờ tôi mới giới thiệu mình và nói rằng con trai tôi là bạn cùng bàn mới của Roger và tôi hy vọng hai đứa nó sẽ thương mến nhau. Ngay lúc nói ra tôi đã biết những lời của mình hoàn toàn sáo rỗng, chứ tận đáy lòng, tôi thực sự không muốn điều này. Nhưng rõ ràng là câu nói ấy đã làm yên lòng mẹ của Roger.
Đã hai lần thằng bé Roger mời Mike đến nhà mình chơi, nhưng lần nào tôi cũng viện lý do để không cho con tôi đi. Và rồi có một việc xảy ra khiến cho lòng tôi cứ day dứt mãi không thôi khi nghĩ lại cách cư xử của mình.
Vào ngày sinh nhật của tôi, Mike đi học về cầm trên tay một tờ giấy lấm lem được gấp lại vuông vức. Tôi mở ra và nhìn thấy ba bông hoa và dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật Cô!” được viết nắn nót bằng bút chì ở mặt trong tờ giấy và một đồng cắc năm xu.
- Roger gửi tặng mẹ đó! - Mike nói - Đó là tiền mua sữa của bạn ấy. Khi con nói hôm nay là sinh nhật của mẹ, bạn ấy nhờ con mang về tặng mẹ. Bạn Roger nói rằng mẹ cũng là mẹ của bạn ấy, vì mẹ là người mẹ duy nhất đã không yêu cầu bạn ấy phải đổi sang bàn khác.
bevanng
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $33,584
Posts: 11164
Joined: 22 Mar 2009
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng bevanng từ: Que Huong

Re: Những Bài Viết Ngắn Chọn Lọc (Sưu Tập)

Postby bevanng » 04 Oct 2020

Ý nghĩa của nụ cười


Không có công việc nào là nhỏ nhoi hay thấp kém, mà chỉ có người không tìm thấy Ý nghĩa trong công việc của mình mà thôi.
- Khuyết danh


Có một ông chủ kinh doanh nọ sang Nhật Bản công tác. Tuy là người thành đạt nhưng ông rất khiêm tốn và luôn chia sẻ thành công với nhân viên của mình. Sau khi hoàn tất công việc, ông đến một siêu thị để mua các món quà cho nhân viên của mình trước khi về nước.
Khi ông bước vào siêu thị, một người phụ nữ dáng vẻ nhỏ nhắn đón chào ông bằng một nụ cười nồng ấm khiến ông rất cảm động, hài lòng và không thể quên thái độ thân thiện đó. Trong khi mua sắm, thỉnh thoảng ông liếc nhìn người phụ nữ kia, cô đều dành nụ cười tươi như thế cho mọi khách hàng.
Nhà kinh doanh nọ bắt đầu tự hỏi tại sao cô ta cứ cười mãi như một cái máy thế. Đứng cười mãi suốt ngày như thế thì thật là chán ngấy! Ông bèn bước đến gần cô hỏi:
- Chào cô, không phải là cô đang cố làm công việc này đấy chứ? Cô đã làm như thế này bao lâu rồi?
Người phụ nữ mỉm cười, đáp:
- Thưa ông, tôi đã làm việc này 10 năm nay rồi và tôi rất yêu công việc của mình.
Nhà kinh doanh hết sức ngạc nhiên, hỏi tiếp:
- Tại sao cô lại theo đuổi công việc này lâu như thế? Lý do gì khiến cô yêu thích nó?
Người phụ nữ lại nở nụ cười:
- Vì nhờ công việc này mà tôi được cống hiến cho đất nước mình.
Nhà kinh doanh hơi mỉa mai:
- Cô cống hiến cho đất nước bằng cách cười sao?
- Vâng, thưa ông. - Người phụ nữ đáp. - Tôi cười với tất cả khách hàng đến đây để họ thấy hài lòng và thoải mái. Khi đó, họ sẽ mua sắm nhiều hơn, ông chủ của tôi sẽ vui hơn và tôi sẽ được trả lương nhiều hơn. Do đó, tôi có thể chăm sóc gia đình mình và mang hạnh phúc đến cho họ. Hơn nữa, khi có đông khách hàng, nhu cầu hàng hóa sẽ tăng lên, sẽ cần có thêm nhiều nhà máy và nhiều công ăn việc làm được tạo ra. Không chỉ thế, vì phần đông khách hàng của chúng tôi là người ngoại quốc nên sẽ có thêm nhiều cơ hội giao thương với nước ngoài, như thế nước tôi sẽ ngày càng thịnh vượng hơn. Những người như ông sẽ đến nước tôi thường xuyên hơn vì ông hài lòng với chúng tôi và có thể ông sẽ kể về chúng tôi với bạn bè và gia đình ông. Thế nên, đất nước chúng tôi sẽ có thêm nhiều du khách, nhiều ngoại tệ, nhiều việc làm và nhiều người sẽ hạnh phúc. Như vậy là tôi đã cống hiến cho đất nước mình rồi.
Thái độ và suy nghĩ của người phụ nữ về công việc đã khiến nhà kinh doanh kia hết sức ngạc nhiên và khâm phục, ông chào cô rồi ra về. Từ sau đó, ông đã cố gắng truyền đạt thái độ ấy cho các nhân viên của mình. Đến hôm nay, công ty của ông đã trở thành một trong những công ty tiếng tăm nhất trên thế giới.
Đón nhận những kinh nghiệm tiêu cực và nhìn chúng một cách tích cực. Bạn sẽ học được rất nhiều từ những chuyện đã qua. Đừng để người khác mãi phán xét bạn chỉ dựa vào một lỗi lầm nào đó. Hãy để quá khứ lại phía sau, nhưng đừng lãng quên nó.
- Khuyết danh
bevanng
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $33,584
Posts: 11164
Joined: 22 Mar 2009
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng bevanng từ: Que Huong

Re: Những Bài Viết Ngắn Chọn Lọc (Sưu Tập)

Postby bevanng » 18 Oct 2020

Mỗi ngày là một món quà


Hôm qua là quá khứ. Ngày mai là tương lai. Chỉ có hôm nay là hiện tại là món quà mà cuộc sống ban tặng cho chúng ta.
- Khuyết danh


Anh rể tôi kéo cái ngăn dưới cùng của chiếc bàn nơi chị tôi vẫn thường ngồi làm việc và lấy ra một cái gói được bọc bằng giấy lụa. Anh xé lớp giấy bên ngoài và cho tôi xem một chiếc quần nhỏ được gói bên trong. Chiếc quần rất dễ thương: được may bằng lụa mềm có viền ren. Trên đó vẫn còn nguyên miếng nhãn ghi giá, một số tiền không nhỏ.
- Jan đã mua nó khi anh chị đến New York lần đầu tiên, cách đây đã 8, 9 năm rồi, nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc nó. Cô ấy định để dành chờ một dịp đặc biệt. Giờ thì ngoài dịp này ra, chẳng còn có dịp nào khác nữa.
Anh cầm lấy chiếc quần từ tay tôi, đặt nó lên giường cùng những quần áo khác mà chúng tôi định chôn theo chị tôi. Anh mân mê nó một lúc rồi đóng sầm ngăn kéo và quay về phía tôi nói:
- Đừng bao giờ giữ lại bất cứ điều gì để chờ một dịp đặc biệt. Mỗi ngày tồn tại trên cõi đời chính là một dịp đặc biệt rồi đó.
Những lời của anh cứ văng vẳng mãi bên tôi từ lúc đó đến những ngày kế tiếp, khi tôi giúp anh và đứa cháu thu xếp tang lễ cho chị tôi ổn thỏa. Chị tôi đã ra đi thật bất ngờ!
Trên chuyến bay quay về nhà sau đám tang chị, tôi cứ nghĩ về những lời nói ấy, về tất cả những ước mơ chưa trọn vẹn của chị tôi, về những điều chị đã làm mà không nhận ra rằng nó đặc biệt.
Và tôi nghiệm ra: cuộc sống chất chứa bao hương vị ngọt ngào để ta thưởng thức bất cứ khi nào có thể, chứ không phải để ta đối phó. Thế là tôi quyết định thay đổi!
Tôi bắt đầu đọc nhiều hơn và ít bận tâm đến những điều nhỏ nhặt. Tôi thích thú ngắm nhìn cảnh vật khi ngồi trên boong tàu và không rối lên khi thấy đám cỏ dại trong vườn. Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình, bạn bè hơn và hạn chế tham dự những cuộc gặp gỡ chẳng mấy bổ ích.
Tôi không để dành bất cứ điều gì nữa: tôi dùng tất cả những món đồ sứ và đồ pha lê xinh đẹp của mình vào mỗi dịp có ý nghĩa - chẳng hạn như giảm được một ký lô, bồn rửa chén hết bị nghẹt hay bông hoa trà đầu tiên hé nở.
Tôi mặc chiếc áo đẹp đi chợ nếu thấy thích. Khi tôi nghĩ mình trông sang trọng, tôi có thể trả nhiều tiền hơn cho một túi rau nhỏ mà không cau mày. Tôi sẽ không để dành lọ nước hoa thơm nhất của mình cho những dịp đặc biệt nào nữa, cho dù các cô bán hàng hay vài người nào đó xì xào bình phẩm.
Tôi đang bỏ dần những cụm từ “một ngày nào đó” hay “nội trong vài ngày” khỏi ngân hàng từ vựng của tôi. Nếu có điều gì đáng xem, đáng nghe hoặc đáng làm, tôi sẽ làm ngay.
Tôi không chắc chị tôi sẽ làm gì nếu biết rằng ngày hôm sau chị không còn trên cõi đời này nữa, cái ngày hôm sau mà tất cả chúng ta mặc nhiên nghĩ nó sẽ đến. Tôi nghĩ chị hẳn đã gọi điện cho những người trong gia đình và vài bạn bè thân. Có lẽ chị đã hẹn gặp một vài người bạn cũ để xin lỗi và xóa đi những chuyện không vui đã qua. Hoặc chị đã đi ra ngoài dùng một bữa cơm Tàu mà tôi đoán mình sẽ chẳng bao giờ được biết!
Những điều nhỏ nhoi chưa làm được sẽ khiến tôi bực bội nếu tôi biết thời gian của mình chỉ có giới hạn. Bực bội bởi tôi đã trì hoãn đi thăm những người bạn tốt mà tôi định sẽ liên lạc vào một ngày nào đó. Bực bội bởi tôi đã không viết những lá thư nào đó mà tôi đã định viết - nội trong vài ngày.
Tôi sẽ bực mình và nuối tiếc vì tôi đã không thường xuyên nói với chồng và con gái tôi rằng tôi yêu họ biết bao. Tôi đang cố gắng rất nhiều để không trì hoãn, giữ lại hay để dành bất cứ điều gì mang thêm tiếng cười và làm cho cuộc sống của chúng tôi thêm phong phú.
Và mỗi buổi sáng, khi thức dậy, tôi luôn tự nhủ: hôm nay là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi phút, mỗi hơi thở… đều là một món quà của cuộc sống.
Chúng ta không biết chuyện gì có thể sẽ xảy đến với mình trong chuỗi liên khúc lạ thường và bất ngờ của cuộc sống. Tuy nhiên, ta có thể quyết định những gì xảy ra bên trong con người mình, cách nhìn và cách ta đón nhận chúng cũng như ta sẽ làm gì với chúng - và đó mới chính là điểm mấu chốt.
- Joseph Fort Newton
bevanng
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $33,584
Posts: 11164
Joined: 22 Mar 2009
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng bevanng từ: Que Huong

Re: Những Bài Viết Ngắn Chọn Lọc (Sưu Tập)

Postby bevanng » 18 Oct 2020

Câu chuyện về cuốn sách và giỏ đựng than


Tại một trang trại nhỏ ở miền núi xa xôi thuộc miền đông bang Kentucky, có hai ông cháu sống cùng với nhau. Mỗi buổi sáng, người ông thường thức dậy rất sớm để đọc sách. Đây là thói quen từ lâu của ông và chưa buổi sáng nào ông quên thực hiện nó. Có những cuốn sách ông đọc rất nhiều lần, nhiều đến mức gáy sách đã trở lên sờn cũ, thế nhưng lâu lâu, ông lại lấy ra xem lại. Cậu cháu trai cũng bắt chước ông, cũng cố đọc sách đều đặn mỗi ngày. Rồi một ngày cậu hỏi ông:
- Ông ơi cháu cũng đọc sách như ông, nhưng cháu không hiểu gì cả. Hoặc là có những đoạn cháu hiểu, nhưng khi gấp sách lại là cháu quên ngay. Thế thì đọc sách có gì tốt đâu mà ông đọc thường xuyên thế ạ?
Ông cụ lúc đó đang đổ than vào lò, quay lại nhìn cháu và khẽ nói:
- Cháu hãy đem cái giỏ đựng than này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé!
Cậu bé liền làm theo lời ông. Nhưng tất nhiên toàn bộ nước đã chảy ra khỏi giỏ trước khi cậu bé quay về đến nhà.
Nhìn thấy cái giỏ, ông cụ cười vang và nói:
- Nước chảy hết mất rồi! Có lẽ lần sau cháu sẽ phải đi nhanh hơn nữa!
Rồi ông bảo cậu bé quay lại sông để lấy một giỏ nước khác.
Lần này cậu bé cố chạy nhanh hơn, nhưng lại một lần nữa, khi cậu về đến nhà thì cái giỏ đã trống rỗng. Thở không ra hơi, cậu nói với ông:
- Đựng nước vào cái giỏ là điều không thể.
Nói rồi cậu đi lấy một chiếc xô để múc nước. Nhưng ông cụ ngăn lại:
- Ông không muốn lấy một xô nước, ông muốn lấy một giỏ nước cơ mà! Cháu có thể làm được đấy, chỉ có điều cháu chưa cố hết sức thôi!
Rồi ông lại bảo cháu mình ra sông lấy nước một lần nữa. Vào lúc này, cậu bé đã biết rằng không thể đựng nước vào giỏ được nhưng cậu không muốn cãi lời ông, đồng thời cho ông thấy rằng dù cậu có chạy nhanh đến đâu, nước cũng sẽ chảy hết ra khỏi giỏ trước khi cậu về đến nhà. Thế là cậu bé lại lấy nước, lại chạy nhanh hết sức, và khi về đến chỗ ông, cái giỏ lại trống rỗng.
- Ông xem này - Cậu bé thở hổn hển nói - Thật là vô ích!
- Cháu lại nghĩ nó là vô ích ư? - ông cụ mỉm cười hiền từ. - Cháu thử nhìn cái giỏ xem!
Cậu bé nhìn vào cái giỏ, và lần đầu tiên cậu nhận ra rằng cái giỏ trông khác hẳn ban đầu. Nó không còn là cái giỏ than đen bẩn nữa, mà đã được nước rửa sạch sẽ.
- Cháu của ông, đó là những gì diễn ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ được mọi thứ, nhưng khi cháu đọc, sách sẽ thay đổi cháu từ bên trong tâm hồn, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy.

- Lê Lai Theo Internet
bevanng
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $33,584
Posts: 11164
Joined: 22 Mar 2009
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng bevanng từ: Que Huong

Re: Những Bài Viết Ngắn Chọn Lọc (Sưu Tập)

Postby bevanng » 18 Oct 2020

Điều này có giúp ích mẹ không?


“Ngày hôm qua chỉ là giấc mơ, và ngày mai chỉ là ảo mộng. Nhưng còn hôm nay, hãy sống thật tốt. Hãy làm cho những ngày đã qua đều trở thành giấc mơ hạnh phúc.”
- Old Sanskit Text


Như mọi đứa trẻ ở tuổi lên tám, Monique Howat Shanna, con gái tôi, không bao giờ mệt mỏi với những câu hỏi tại sao. Bé có thể hỏi mọi thứ trên đời, từ vầng trăng và những vì sao xa xôi đến con giun đất hay bụi hoa trong vườn nhà. Mặc dù với tôi, hai cô con gái là tất cả những gì tôi có, là niềm tin, là tình yêu và hy vọng của tôi, nhưng không phải lúc nào tôi cũng có đủ kiên nhẫn để trả lời tất cả những câu hỏi ấy. Chẳng biết tự bao giờ, cuộc sống với bộn bề lo toan biến tôi trở thành người mẹ hay cáu bẳn với các con. Vì thế, mỗi khi Shanna hỏi: “Mẹ có thể mua cho con món đồ đó được không?”, thì câu trả lời của tôi luôn là: “Mẹ xin lỗi, Shanna! Mẹ không thể mua được con ạ. Chúng ta cần tiền cho những thứ khác quan trọng hơn”.
Sau câu trả lời đó, con bé không đòi hỏi hay vòi vĩnh gì nữa.
Một ngày nọ, đứa con gái 10 tuổi của tôi hối hả chạy tới, kéo tay tôi vào phòng.
- Mẹ ơi, Shanna đang lấy cắp tiền từ ví mẹ kìa! - Con bé hấp tấp nói.
Tôi sững sờ trước những gì diễn ra: Bàn tay Shanna vẫn còn để ở trong ví tôi… Tôi lặng người. Chưa bao giờ tôi bị sốc và thất vọng đến như vậy. “Chẳng lẽ mình dạy con không kỹ ư?” - Tôi tự hỏi.
“Con mình học ở đâu ra cái thói ăn cắp vặt này?”. Trái tim tôi đau nhói.
Trước vẻ giận dữ của tôi, Shanna òa khóc, con bé nhìn tôi với ánh mắt của người bị tổn thương. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh:
- Tại sao con lại lấy những thứ không thuộc về mình như thế? Con có thể giải thích cho mẹ nghe không?
- Con không có mà… con nói thật. Con không lấy gì hết. - Shanna thút thít.
- Ô, thế à? - Tôi hỏi với giọng điệu gán tội. - Thế con đang làm gì đấy?
- Mẹ luôn nói với con là mẹ không có tiền để mua những món đồ chơi con thích. Con đang bỏ 5 đô-la vào trong ví của mẹ để mẹ có thêm tiền. - Con gái tôi nói trong nước mắt.
Tôi thấy tim mình tan ra theo dòng nước mắt đang chảy dài trên má Shanna! Đây thật sự là một cử chỉ ngọt ngào của con tôi - cử chỉ ngọt ngào và cảm động nhất mà tôi từng nhận được trong đời. Cả năm nay, tháng nào con bé cũng bỏ vào ví của tôi 5 đô-la - cả gia tài tiền tiêu vặt của nó - vậy mà tôi nào có nhận ra. Đối với tôi, tiền có thể đổi lấy niềm vui, sự thanh thản, đổi lấy thời gian và sự dịu dàng dành cho con mình. Còn với Shanna, đó chỉ đơn giản là thứ để thể hiện tình yêu thương.
Tôi ngồi bệt xuống nền nhà, nhắm mắt lại, để mặc nước mắt chảy đầm đìa trên má. Tôi ôm đứa con gái nhỏ bé vào lòng, chợt ước giá như mình có thể lấy lại tất cả những lời đã nói, những gì đã nghĩ về Shanna và lấy lại được cả quãng thời gian thờ ơ với các con vừa qua. Nhưng tôi thấy mình cũng còn rất may mắn, bởi vẫn chưa muộn để tôi thay đổi và bắt đầu lại từ đầu.

- Thanh Giang Theo Internet
bevanng
Quả Mít
Quả Mít
 
Tiền: $33,584
Posts: 11164
Joined: 22 Mar 2009
 
 
Món quà tinh thần gởi tặng bevanng từ: Que Huong

Previous

Return to Truyện Ðọc



Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 3 guests